“Đứng lại! Đừng chạy!”
“Mau! Mau bắt người đàn bà thối tha đó về cho ông! Mẹ kiếp, ông đây bỏ ra hơn hai vạn tệ mới mua được vợ, nếu để cô ta chạy đi mất thì ông đây tìm ai sinh con trai cho ông!”
“Anh Sơn đừng hoảng hốt, chỗ của chúng ta rất hẻo lánh, khắp nơi đều là đường núi, người bé tí như cô ta không chạy thoát được đâu!”
“Đúng vậy! Để xem cô ta có thể chạy bao lâu!”
Những kẻ truy đuổi phía sau càng ngày càng gần hơn, những ánh đèn pin nhấp nháy giống như những con d.a.o sắc bén cắt khu rừng tối tăm trước mặt họ thành từng mảnh chia năm xẻ bảy. Trần Tuyết Nhược run rẩy cả người, khuôn mặt không còn giọt máu, nhưng cô ấy không dám dừng chân chút nào.
Không thể bị bắt về…
Tuyệt đối không thể bị bắt về!
Nếu không cô ấy sẽ phải ở lại ngọn núi hẻo lánh này cả đời, sinh con trai cho người đàn ông chột mắt xấu xí và hung dữ!
Cô ấy chỉ mới mười chín tuổi, cuộc sống đại học của cô ấy vừa mới bắt đầu, gia đình và bạn bè của cô ấy đều đang chờ cô ấy trở về nhà…
Nước mắt không tự chủ được mà ứa ra vì sợ hãi, gió núi tháng mười thổi qua khiến người ta sởn gai ốc và lạnh buốt. Trần Tuyết Nhược tuyệt vọng mở to mắt nhưng không thể nhìn rõ con đường phía trước.
Trong núi sâu dân cư thưa thớt, đâu đâu cũng có bụi rậm cao nửa người và cây đại thụ che trời che trăng, cô ấy không nhìn thấy trời không thấy đất, chỉ có thể không màng tất cả chạy về phía trước.
Những ngọn cỏ sắc bén cắt ra từng vết m.á.u trên người cô ấy, Trần Tuyết Nhược đau đớn thở hổn hển nhưng vẫn c.ắ.n chặt răng không khóc — khát vọng sống mãnh liệt đã k*ch th*ch tất cả tiềm năng trong cơ thể cô ấy, thế nhưng...
Cô ấy thật sự quá mệt mỏi.
Cô ấy hầu như không được nghỉ ngơi kể từ khi tỉnh dậy trong xe của bọn buôn người cách đây năm ngày.
Đầu tiên cô ấy đã đấu trí đấu dũng với bọn buôn người xấu xa để bảo vệ sự trong sạch của mình. Sau đó phải lá mặt lá trái, tìm cơ hội trốn thoát khỏi người đàn ông chột mắt đã bỏ ra hai vạn để mua mình về. Lúc này cô ấy còn chạy như điên trong núi sâu nguy hiểm không biết bao lâu…
Cuối cùng đôi chân nặng như chì hoàn toàn mất đi sức lực, Trần Tuyết Nhược không thể chống đỡ được nữa, đập đầu vào sườn núi nhỏ trước mặt.
Sườn núi nhỏ không quá cao nhưng có đá ở dưới, lúc Trần Tuyết Nhược lăn xuống, đầu gối phải của cô ấy đã va mạnh vào tảng đá sắc nhọn.
Cơn đau dữ dội khiến cô ấy lập tức toát mồ hôi lạnh, cô ấy nghiến răng muốn đứng dậy, nhưng dù thế nào cũng không thể đứng dậy nổi. Trần Tuyết Nhược tuyệt vọng suy sụp, nhưng cuối cùng cô ấy không cam lòng chấp nhận số phận như vậy, vì vậy cô ấy bịt chặt miệng mình, co người lại thành một quả bóng trốn trong bụi cây tươi tốt bên cạnh.
“Bên này! Con nhóc vừa chạy qua bên này!”
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, càng ngày càng gần, cuối cùng dừng lại ở sườn núi nhỏ.
Trần Tuyết Nhược nhắm chặt hai mắt, không dám thở mạnh, trái tim đập thình thịch gần như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. May là những người dùng đèn pin quét mọi nơi, nói câu “Phân công nhau hành động” rồi tiếp tục đuổi về phía trước, trong lòng cô ấy khẽ buông lỏng, đợi sau khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất mới cẩn thận mở mắt ra…
“Tìm thấy rồi.”
Một con mắt hình tam giác âm u cùng với một hốc mắt không có gì bên trong đột nhiên dí vào trước mắt cô ấy, đồng t.ử Trần Tuyết Nhược kịch liệt co rút lại, lông tơ lập tức dựng đứng khắp người.
Nỗi sợ hãi khổng lồ giống như một móng vuốt sắc nhọn hung hăng siết chặt lấy trái tim cô ấy, Trần Tuyết Nhược há to miệng nhưng không thể phát ra âm thanh nào, cho đến khi người đàn ông chột mắt duỗi đôi tay gầy guộc ra tóm lấy cô ấy, tiếng hét chói tai giống như những mảnh thủy tinh vỡ khắp mặt đất, bỗng nhiên bật ra khỏi cổ họng: “A ——!”
Giọng nói sắc bén khiến màng nhĩ của người đàn ông chột mắt tê rần, hai bàn tay đột nhiên bắt lấy không khí, gã tức giận c.h.ử.i bới một câu không rõ ràng, nhào qua giáng cho Trần Tuyết Nhược đang liều mạng bò về phía trước hai cái tát.
Những người đàn ông trong núi bình thường đã quen với việc lao động chân tay, sau hai cái tát này, trước mắt Trần Tuyết Nhược đột nhiên xuất hiện đầy sao, khuôn mặt sưng lên với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.
“...”
Đây là lần đầu tiên Trần Tuyết Nhược bị tát vào mặt.
Có câu nói đ.á.n.h người không vả mặt, nhưng lão già khốn nạn này thực sự đã tát cô ấy hai phát…
Bố cô ấy cũng chưa bao giờ đ.á.n.h cô ấy như vậy!
Sợ hãi cùng oán hận mấy ngày nay giờ phút này đều hóa thành phẫn nộ, Trần Tuyết Nhược tức giận đến tận ruột gan, giãy giụa giơ tay nắm chặt lấy mái tóc không còn nhiều lắm của người đàn ông chột mắt: “Thằng khốn! Đồ b**n th**! Tôi mẹ nó liều mạng với anh!”
Không phải chỉ là một cái mạng thôi sao, cùng lắm thì đầu t.h.a.i sống tiếp!
Nghĩ như vậy, Trần Tuyết Nhược chưa từng đ.á.n.h nhau với ai trước đây, hoàn toàn buông thả bản thân, dùng đủ mọi cách cào, đá và cắn.
Người đàn ông chột mắt: “...”
Người đàn ông chột mắt vừa đau vừa tức, dưới tình thế cấp bách gã bóp lấy cổ Trần Tuyết Nhược.
Trần Tuyết Nhược cố gắng giãy giụa nhưng càng bị gã đối xử tàn nhẫn hơn. Ngay khi cô ấy nghĩ rằng hôm nay mình chạy trời không khỏi nắng, thì bầu trời đầy mây đen đột nhiên sáng lên, sau đó một tiếng “ầm” to vang lên, một tia sét dày đặc khác thường nhắm thẳng vào đầu.
Trần Tuyết Nhược: “...”
Lúc này trong đầu Trần Tuyết Nhược chỉ có một ý nghĩ: Bị lão khốn kiếp này bắt về sinh con trai còn không bằng bị sét đ.á.n.h thành tro bụi, c.h.ế.t thì c.h.ế.t đi.
Cô ấy nhắm mắt lại anh dũng hy sinh, nhưng cơn đau như trong dự đoán không ập đến, mà tia sét kia khó khăn lắm mới giáng xuống khoảng đất trống cách cô ấy chưa đầy nửa mét, đ.á.n.h vỡ mặt đất rắn chắc thành một cái hố to.
“...”
Không phải mắt ông trời bị cận chứ?
Trần Tuyết Nhược ngơ ngác nhìn cái hố to, cho đến khi người đàn ông chột mắt kinh ngạc sợ hãi hét lên: “Cái quái gì” rồi đột nhiên buông lỏng cổ tay cô ra liên tục lùi ra sau, lúc này cô mới nhận ra có một… Người nằm trong cái hố to bị sét đánh?
Có một người đúng không?
Trần Tuyết Nhược không xác định được, vừa định nhìn kỹ lại thì có một tia sét từ trên trời đ.á.n.h xuống. Cùng lúc đó, bóng người trong hố bị sương đen bao quanh đột nhiên biến thành một làn khói đen lao thẳng về phía cô ấy.
Trần Tuyết Nhược hoàn toàn không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, đầu một trướng, sau đó liền nghe thấy được một cái dễ nghe phải gọi người toàn thân tê dại, ngữ khí lại tràn đầy tức giận giọng nữ: “Thời tiết cứt chó, phát điên cái gì, đang ngủ ngon lành tự nhiên dùng sét đ.á.n.h tôi!”
Cô vừa nói xong chữ cuối cùng thì có một tiếng sét nữa đ.á.n.h xuống, nhưng điều kỳ quái là sau khi tia sét tạm dừng trên hố đất trống rỗng lại đột nhiên chuyển hướng về phía người đàn ông chột mắt ở sau cô ấy.
Người đàn ông chột mắt hét t.h.ả.m thiết một tiếng rồi bị đ.á.n.h thành một cục than đen ngay tại chỗ.
Trần Tuyết Nhược: “...”
Trần Tuyết Nhược sợ đến mức tiếng ho khan cũng nghẹn trong cổ họng, một lúc lâu sau cô ấy mới lấy hết can đảm nhìn bốn phía tĩnh mịch xung quanh, run giọng hỏi: “Không… Khụ khụ, không biết có phải đại tiên đến đây để độ kiếp không ạ?”
“Đại tiên? Tôi không phải mấy thần tiên ch.ó má đó.”
Một tiếng hừ lạnh khinh thường phát ra từ trong đầu, Trần Tuyết Nhược còn chưa kịp phản ứng đã cảm thấy nhẹ đầu, có thứ gì đó bay ra, nhưng ngay sau đó bầu trời lại vang lên tiếng sấm rền.
“Vẫn còn theo dõi tao, thời tiết đáng c.h.ế.t, tao đào mộ tổ tiên của mày hay cướp chồng mày!”
Giọng nữ càng thêm tức giận, đầu Trần Tuyết Nhược căng lên lần nữa, sau đó phát hiện tiếng sấm trên trời biến mất.
“...” Vậy nên rốt cuộc đã xảy ra tình huống gì vậy?
Trong lúc đang hoang mang, khung cảnh trước mặt đột nhiên thay đổi, sau đó một cô gái trẻ khỏa thân xuất hiện trên mặt biển đen cách Trần Tuyết Nhược ba bước.
Mặt biển đen kịt không gợn sóng, nhưng dưới mặt biển lại có vô số đốm sáng đủ màu sắc. Có đốm sáng không nhúc nhích, có đốm sáng không ngừng nhảy lên, giống như những dạng sống có ý thức.
Mà cô gái đứng trên mặt biển có làn da trắng nõn như ngọc, dáng người lả lướt, ngũ quan như được ai đó cẩn thận tạc nên, đẹp đến nỗi làm người ta kinh ngạc. Cô vung tay lên, một bộ sườn xám không tay màu đen thêu hoa văn lụa vàng xuất hiện trên người cô từ trong hư không, mái tóc dài thẳng tắp như thác nước cũng biến thành kiểu tóc xoăn gợn sóng cổ điển trong chớp mắt.
Ngay sau đó, cô hơi nhướng đuôi mày, nhìn qua đây mang theo chút cơn giận còn sót lại và vẻ quyến rũ: “Cô nhóc, cho tôi mượn thân thể của cô dùng mấy ngày.”
Trần Tuyết Nhược không trả lời, cô ấy choáng váng trước sự phát triển hoàn toàn không phù hợp với giá trị quan của chủ nghĩa xã hội này.
Ngoài ra chị gái này quá xinh đẹp!!!
—— Có lẽ bởi vì vừa nhìn thấy lòng người còn đáng sợ hơn ma quỷ, hơn nữa vì thích đọc truyện ma từ nhỏ, nên lúc này Trần Tuyết Nhược không cảm thấy sợ hãi chút nào, mà chỉ nhìn chằm chằm vào cô gái ấy, trái tim không ngừng đập theo bản năng.
Từ trước đến nay con người luôn luôn nhát gan, đặc biệt sợ hãi những thứ không phải là con người như họ, thấy Trần Tuyết Nhược vẫn đứng đó bất động, Yên La nghĩ rằng cô ấy đang sợ hãi, vì vậy cô không thể không tặc lưỡi một tiếng xem như trấn an cô ấy: “Yên tâm, chỉ mượn thôi, mấy ngày sau sẽ trả lại cho cô.”
Cô gái nhỏ này có linh hồn thuần khiết, quý trọng mạng sống, sẽ không dễ dàng bị hơi thở của cô ảnh hưởng, đồng thời có thể che lấp hơi thở của cô, giúp cô tránh khỏi sấm sét, là chỗ ẩn náu không tồi, vậy nên cô có thể nhanh chóng trốn vào trong thân thể cô ấy.
Cho dù ba tiếng sét không thể hiểu được bổ vào người cô, cô vẫn có cách để giữ cho tinh thần nguyên thuỷ của mình nguyên vẹn, nhưng nó sẽ rất đau đớn và gây cho cô rất nhiều rắc rối về sau. Cô gái nhỏ này cũng coi như có công giúp cô, Yên La nhướng mày, bổ sung thêm một câu, “Tôi có thể thực hiện một nguyện vọng giúp cô coi như trả công. Nói đi, cô muốn gì?”
Lúc này Trần Tuyết Nhược mới lấy lại tinh thần: “Tôi... Tôi muốn về nhà.”
Nghĩ đến những sự việc đáng sợ mấy ngày nay và bố ở nhà đang lo lắng cho mình, Trần Tuyết Nhược lập tức chẳng còn tâm tư gì, cố nén xúc động muốn khóc, vội la lên: “Tiên nữ, chị có thể đưa em rời khỏi đây không? Em, em bị người ta bắt cóc bán vào đây, bây giờ em không còn nguyện vọng nào khác, chỉ muốn về nhà ngay lập tức…”
“Đưa cô về nhà cũng được, nhưng đừng để tôi nghe thấy hai chữ tiên nữ nữa.” Yên La ghét nhất đám thần tiên cao ngạo và dài dòng muốn c.h.ế.t, nghe vậy cô hừ một tiếng nói: “Tôi tên là Yên La, cô cứ gọi tên của tôi là được.”
Trần Tuyết Nhược không dám chọc vào, vội cẩn thận dạ vâng.
Yên La thấy vậy hài lòng vung tay lên, đại dương đen mênh m.ô.n.g vô bờ trước mặt Trần Tuyết Nhược lập tức biến mất. Thay vào đó núi rừng yên lặng và hố to bị sấm sét đ.á.n.h trúng xuất hiện trước mặt.
Trần Tuyết Nhược ngẩn người, muốn nói gì đó nhưng đột nhiên phát hiện mình không thể kiểm soát được cử động của cơ thể. Cô ấy giật mình, muốn nói nhưng không thể mở miệng, chỉ có thể hét lên trong lòng: “Yên... Chị Yên La? Chị đang ở đâu?”
“Tôi đang ở trong biển ý thức thuộc về cô mà cô vừa nhìn thấy.” Một giọng nữ thản nhiên vang lên từ bốn phương tám hướng, “Hồn thể của tôi mạnh hơn cô rất nhiều, vậy nên bây giờ thân thể của cô chỉ có thể do tôi khống chế. Nhưng năm giác quan của cô còn vẫn còn liên thông, muốn nói gì cô cứ nói trong lòng đi, tôi có thể nghe thấy.”
Cảm giác cơ thể mất kiểm soát làm Trần Tuyết Nhược sợ hãi theo bản năng, nhưng bây giờ cô không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể chịu đựng sự bất an trong lòng nói: “Em biết rồi. Vậy bây giờ chúng ta... Phải xuống núi đúng không?”
“Ừ.” Tuy rằng không bố trí phòng vệ mà bị sét đ.á.n.h trúng, tạm thời cô không thể vận động mạnh được, nhưng sức mạnh cội nguồn của cô vẫn còn, Yên La vung tay vài lần, miệng vết thương trên người Trần Tuyết Nhược tự động khép lại, “Nhà cô ở đâu?”
“Nhà em ở...” Trần Tuyết Nhược còn chưa nói xong, ánh đèn pin lập loè chiếu rọi xung quanh, cô ấy giật mình, vội vàng nhắc nhở Yên La: “Những người muốn bắt em đang đuổi đến đây!”
