Càng về sau Lâm Ngữ càng không chịu nổi, cô đẩy nhẹ người anh, tiếng r*n r* vỡ vụn, đôi mắt và hàng mi đều đẫm nước, cứ thế rưng rưng nhìn anh.
Trần Luật Lễ vốn thích sự giản lược, phong cách trang trí trong nhà đều theo tông Black Mamba, đám Tưởng Diên An thường gọi đây là kiểu kiến trúc “cấm dục”. Anh chưa từng nghĩ rằng trong căn nhà này, tại nơi lãnh đạm của riêng mình, lại có một cảnh tượng diễm lệ đến thế. Hoặc giả cũng từng có, chính là những lần Lâm Ngữ tình cờ ghé qua nhà anh.
Mùi hương thanh khiết để lại đã âm thầm dự báo sẽ có ngày như hôm nay, ngay từ sâu thẳm trong lòng anh.
Anh lại cúi người xuống, chặn lấy đôi môi cô, đem những tiếng nức nở ấy ép ngược vào cánh cửa tủ.
Chiếc váy nhạt màu trượt xuống, cùng với dây áo cứ chực rơi trên vai chủ nhân, cô đẹp đến mức khiến người ta phải đắm say.
Trần Luật Lễ bế bổng cô ra khỏi đống váy áo lộn xộn.
Lâm Ngữ đầu óc choáng váng, chỉ muốn dán chặt lấy anh. Khi được đặt xuống giường, anh lại cúi xuống hôn, khẽ nâng hông cô lên một cách dễ dàng.
Tiếng ngâm khẽ của Lâm Ngữ bị anh chặn đứng nơi đầu lưỡi.
Anh hôn lên môi cô, từng đợt tấn công dồn dập.
Sau đó, nhân lúc cô đang mơ màng, anh lại đổi tư thế. Lâm Ngữ nhìn anh bằng đôi mắt mông lung, nhưng vẫn ngoan ngoãn phối hợp không hề rời đi, rồi ngã nhào vào lòng anh.
Trần Luật Lễ v**t v* mái tóc dài của cô, lật người hôn nhẹ bên tai.
Bàn tay anh siết chặt lấy eo không cho cô lùi bước, Lâm Ngữ chịu không nổi, khẽ r*n r* hai tiếng rồi bám chặt lấy vai anh. Đôi môi đỏ mọng lại bị anh lấp đầy, một giọt nước rơi xuống, thấm trên bụng cô.
Lâm Ngữ cũng tìm kiếm đôi môi anh, trong những hơi thở đứt quãng như thể đang cầu xin tha thứ.
Anh nghiêng đầu hỏi: “Em nói gì cơ?”
Lâm Ngữ xoay đầu nhìn anh, lặp lại lần nữa.
Trần Luật Lễ cười khẽ, vùi đầu vào cổ cô: “Buổi chiều còn dài lắm.”
Lâm Ngữ: “…”
Anh của lúc này còn mãnh liệt hơn cả đêm hôm đó, nhưng cũng có thể do đêm ấy cô có chút hơi men nên cảm nhận không sâu sắc bằng hôm nay.
Cùng lúc đó.
Chiếc điện thoại bị vứt ngoài phòng khách vang lên.
Tưởng Diên An sau một ngày về nhà đối phó với bố mẹ mới sực nhớ ra lý do hôm nọ mình muốn tâm sự.
Cậu ta gửi tin nhắn tới.
Tưởng Diên An: “Lễ ca, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện.”
Tưởng Diên An: “Dạo này cậu với Ngữ Ngữ có phải hơi thân thiết quá rồi không?”
Tưởng Diên An: “Thế này không ổn đâu, dù sao chúng ta cũng đến tuổi kết hôn cả rồi, nam nữ thụ thụ bất thân, lần sau cậu chú ý tí nhé.”
Mà lúc này trong phòng.
Lâm Ngữ ôm chặt lấy cổ Trần Luật Lễ, đôi chân dài tì lên tấm nệm mềm mại, mái tóc dài xõa tung trên lưng, cô gục mặt vào vai anh, cắn nhẹ lên khối cơ bắp rắn chắc.
Bàn tay lớn của Trần Luật Lễ ấn lên eo cô, chỉ thấy một vùng mềm mại ướt át.
Thời gian cứ thế trôi đi.
Hồi lâu sau.
Tiểu Khứ ngủ dậy, từ trong ổ chồm dậy, vừa mắt đã thấy robot Khay Trà như cái cột chặn ngay lối ra, vẫn ngốc nghếch như mọi khi.
Tiểu Khứ kêu “meo” một tiếng rồi đá nó một cái, đi vòng quanh xem xét, thấy nó bất động thì tưởng là hết điện.
Thế là cái chân ngắn của Tiểu Khứ lon ton chạy về phía phòng ngủ chính, vuốt mèo gác lên cánh cửa, hướng vào trong kêu hai tiếng.
Nhưng Lâm Ngữ lúc này thần trí đã sớm bay bổng, chẳng nghe thấy gì.
Trần Luật Lễ sải bước chân dài, bế cô đi về phía phòng tắm, cũng chẳng buồn để ý đến tiếng mèo kêu ngoài cửa. Vào đến phòng tắm, làn nước nóng xối xả trút xuống.
Trần Luật Lễ ép cô lên tường, nhỏ giọng thủ thỉ với cô.
Lâm Ngữ mơ màng ôm lấy anh, nhìn nước nóng chảy dài từ lông mày và mắt anh xuống. Gương mặt cô thầm thích bao năm nay, khi nhuốm màu t*nh d*c lại quyến rũ đến nhường này.
Cảm xúc dâng trào, cô kiễng chân lên hôn anh.
Trần Luật Lễ đang nói dở thì bị hôn lấy, cánh môi mềm mại ấy khiến anh nhướng mày, xem ra cô thích cơ thể anh hơn một chút rồi. Anh giữ chặt eo cô, hôn đáp lại.
Và dưới làn nước nóng, cả hai lại một lần nữa quấn quýt không rời.
Tiếng rên của Lâm Ngữ đều bị chặn lại trong hơi thở giao hòa.
Buổi chiều.
Ánh nắng bên ngoài gay gắt, từ hơn hai giờ chiều chiếu mãi đến tận năm rưỡi mới dần lặn xuống phía Tây. Trong phòng ngủ chính ở tầng 28 tòa nhà số 16, rèm cửa đóng chặt, chỉ bật một chiếc đèn đầu giường, bóng người chập chờn, cảnh xuân ban ngày lại đẹp đẽ đến mức khiến người ta khô nóng.
Cuối cùng Lâm Ngữ cũng chìm vào cơn buồn ngủ, nép trong lòng anh mà thiếp đi. Trên người cô chỉ mặc chiếc sơ mi của anh, che đi nửa đôi chân dài.
Kim đồng hồ tích tắc trôi, ngoài cửa có tiếng động nhỏ, vừa giống tiếng mèo kêu, vừa giống tiếng vuốt mèo cào cửa.
Trần Luật Lễ tỉnh dậy, cúi mắt nhìn người phụ nữ trong lòng, cô vẫn còn say ngủ, đôi má ửng hồng, mái tóc rối bời xõa trên vai và quấn quýt lấy cánh tay anh.
Lông mi cô rất cong, cánh môi đỏ mọng.
Anh lặng nhìn vài giây rồi ôm chặt lấy cô, hôn l*n đ*nh đầu.
Trong cơn mơ, Lâm Ngữ lại rúc sâu vào ngực anh. Cảm giác mềm mại trong lòng khiến Trần Luật Lễ cũng muốn ngủ thêm chút nữa, nhưng con mèo ngoài cửa thì hơi ồn.
Anh vén lọn tóc của cô, hôn lên trán một cái.
Sau đó anh mới rời giường, đắp lại chăn cho cô. Khi bước xuống đất, đôi chân dài thẳng tắp hiện ra dưới chiếc quần tây đen, bờ vai rộng eo hẹp, trên lưng và vai đều là những vết cào.
Trần Luật Lễ lấy một chiếc áo đen trong tủ mặc vào.
Chiếc áo vừa khéo che đi lớp cơ bụng mỏng. Anh mở cửa phòng, Tiểu Khứ đang định giơ vuốt thì thấy cửa mở, lập tức kêu “meo” một tiếng.
Trần Luật Lễ nheo mắt, ra hiệu “suỵt”.
Tiểu Khứ không hiểu tại sao, nhưng nó hiểu lời cảnh báo của chủ nhân nên lập tức ngoan ngoãn.
Trần Luật Lễ đóng cửa phòng lại, đi về phía khu vực ổ mèo, lấy thức ăn đổ vào bát. Cái đuôi của Tiểu Khứ vểnh lên, chúi đầu vào ăn lấy ăn để.
Trần Luật Lễ tiện tay rót thêm nước cho nó.
Vừa quay người lại suýt nữa va phải robot Khay Trà, ngón tay thon dài của anh ấn nhẹ vào gáy nó, nghe “tít tít” hai tiếng, cái khay bắt đầu chuyển động. Đôi mắt to của nó nghiêng ngó nhìn Tiểu Khứ ăn, chổi quét bên dưới tự động làm việc, hút sạch đám lông mèo vừa gom lại.
Trần Luật Lễ quay lại phòng.
Anh rửa tay rồi trở lại giường, cô vẫn đang ngủ rất say, chiếc chăn đã đắp kỹ vẫn bị lộ ra nửa bắp chân.
Cảnh tượng này khiến lòng anh mềm nhũn.
Anh lật chăn lên, ôm lấy eo cô từ phía sau, định ngủ thêm một lát.
Lâm Ngữ cảm nhận được anh đã quay lại, bèn xoay người rúc vào lòng anh, mơ màng hỏi: “Mấy giờ rồi anh?”
Trần Luật Lễ liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Gần sáu giờ.”
Lâm Ngữ vẫn còn buồn ngủ, nhưng cô biết mình phải về nhà rồi, giọng nói nũng nịu: “Em phải về rồi.”
“Ừ. Mấy giờ em về?”
Lâm Ngữ lẩm bẩm: “Lúc nào cũng được ạ.”
“Vậy ăn tối xong rồi về.”
“Vâng.”
“Tối nay em muốn ăn gì?” Trần Luật Lễ hơi tách ra một chút, nhìn vào mắt cô hỏi.
Lâm Ngữ lại rúc vào lòng anh, mùi hương trên người anh thật dễ chịu, đó là sự hòa quyện giữa hương gỗ và tuyết tùng, mang lại cảm giác như tuyết lạnh trên đỉnh núi cao. Thấy cô xán lại gần, Trần Luật Lễ ấn eo để cô dán chặt hơn vào mình.
Lâm Ngữ lầm bầm: “Ăn cháo đi, em muốn ăn ở tiệm cháo Hoàng Thịnh.”
“Được.” Anh đáp.
Tay anh với lấy chiếc điện thoại khác trên tủ đầu giường để đặt món ngay lập tức. Chiếc điện thoại này dùng cho công việc, số tiền trong tài khoản hầu như chỉ dùng để mua sắm những đồ dùng lớn.
Đặt xong món, Trần Luật Lễ vén tóc Lâm Ngữ, hỏi: “Sợi dây chuyền sao không đeo?”
Lâm Ngữ đang cố gắng tỉnh táo, nghe câu hỏi thì nhất thời chưa phản ứng kịp, lầm bầm: “Dây chuyền gì cơ ạ?”
Trần Luật Lễ nheo mắt, bóp cằm cô nâng lên.
Lâm Ngữ chạm vào ánh mắt anh thì tỉnh táo hơn đôi chút, cô rúc vào ngực anh nói nhỏ: “Em không nỡ đeo mà.”
Trần Luật Lễ nhướng mày: “Tại sao?”
Lâm Ngữ lại rúc vào lòng anh, khẽ khàng: “Vì nó đẹp quá, nên em không nỡ đeo.”
Trần Luật Lễ lập tức được dỗ dành đến mát lòng mát dạ.
Anh giữ lấy gáy cô, hôn lên môi: “Em đeo vào còn đẹp hơn.”
Khóe môi Lâm Ngữ cong lên.
Cô đáp lại nụ hôn của anh.
Môi anh thật ấm áp.
Nhưng vài phút sau Lâm Ngữ đã bắt đầu co rụt lại, Trần Luật Lễ giữ chặt eo cô, vùi đầu vào cổ cô để bình ổn lại cảm xúc. Vừa hay lúc này chuông cửa vang lên.
Là đồ ăn đã giao tới.
Tiểu Khứ ở ngoài cửa cũng đang cào cửa.
Trần Luật Lễ hôn lên trán Lâm Ngữ: “Anh đi lấy đồ ăn, em thu xếp rồi ra ngoài nhé. Váy và đồ lót anh treo trên giá áo cho em rồi.”
“Vâng ạ.”
Lâm Ngữ đỏ mặt đáp.
Trần Luật Lễ xuống giường đi ra ngoài.
Tiểu Khứ cảm nhận được người trong phòng là Lâm Ngữ, nó ngửi thấy mùi hương và nghe thấy tiếng động, cái chân ngắn theo bản năng định lách người chạy vào, nhưng bị Trần Luật Lễ xách gáy nhấc bổng đi.
Tiểu Khứ xòe vuốt, kêu một tiếng “meo” đầy vẻ đanh đá.
Trần Luật Lễ liếc nó một cái, hừ lạnh.
Anh ném nó lên sofa.
Cô ấy còn chưa mặc gì, mày dám vào à! Chặt chân bây giờ.
Tiểu Khứ cảm nhận được sự hung dữ của chủ nhân, nó cũng không vừa, bám vào tay vịn sofa kêu meo meo liên tục.
“Phản đối!”
“Phản đối!”
Lâm Ngữ không biết bên ngoài Tiểu Khứ và Trần Luật Lễ sắp đánh nhau đến nơi. Cô xuống giường đi lấy quần áo, chiếc váy len ôm sát được treo ngay ngắn cùng với đồ lót.
Cô gỡ đồ xuống, cởi cúc áo sơ mi.
Trên vùng da trắng ngần hiện rõ những vết ửng hồng, vòng eo cũng đầy dấu vết, chưa kể đôi chân dài thỉnh thoảng cũng có vết tích để lại. Chủ yếu là vì da cô quá trắng.
Cô liếc nhìn gương, mặt đỏ bừng đến tận mang tai. Chiếc sơ mi của anh mặc trên người cô hơi dài, nhưng trông lại rất đẹp. Lâm Ngữ cúi đầu mặc đồ vào, không dám nhìn thêm nữa.
Sau khi mặc chỉnh tề, cô vào phòng tắm rửa mặt.
Cô phát hiện trên bồn rửa mặt có thêm một chiếc khăn lông, một bộ bàn chải và cốc đánh răng, màu sắc nhã nhặn đúng gu cô thích.
Giống hệt bộ mà dì giúp việc chuẩn bị ở biệt thự.
Lâm Ngữ cầm khăn, ló đầu ra hỏi: “Bộ đồ vệ sinh cá nhân này là của em ạ?”
Giọng Trần Luật Lễ từ bên ngoài vọng vào, giọng điệu có chút lười nhác: “Chẳng lẽ của ai khác?”
Lâm Ngữ cong mắt cười, “ồ” một tiếng rồi cúi đầu rửa mặt.
Xong xuôi, cô lau mặt rồi đi ra ngoài. Tiểu Khứ đã đợi sẵn, thấy cô bên cạnh sofa là lập tức chạy nhào tới. Lâm Ngữ mỉm cười cúi người bế nó lên.
Trong phòng tỏa ra mùi thức ăn thơm phức.
Trần Luật Lễ mở túi bọc, đổ cháo vào bát cho cô.
Lâm Ngữ đi tới ngồi xuống cạnh anh, anh đẩy bát cháo về phía cô.
Lâm Ngữ đặt Tiểu Khứ xuống.
Tiểu Khứ nằm bò trên đùi cô, vô cùng ngoan ngoãn.
Lâm Ngữ định lấy thìa dùng một lần, nhưng Trần Luật Lễ đưa thìa của nhà cho cô: “Dùng cái này đi.”
“Vâng.”
Trần Luật Lễ ngồi ăn cùng cô.
Lâm Ngữ ăn cháo rất chậm, anh ăn xong thì tựa vào lưng ghế đợi cô, thản nhiên lấy điện thoại ra xem, vừa mắt đã thấy mấy tin nhắn của Tưởng Diên An.
Trần Luật Lễ xem xong, liếc nhìn cô bạn gái vẫn đang ăn cháo, rồi nhìn lại khung chat. Vài giây sau, anh trả lời Tưởng Diên An.
CLL: “Nếu tôi không muốn chú ý thì sao?”
Tưởng Diên An: “????”
Trời sập rồi, chuyện gì xảy ra thế này?
Tôi, tôi, Tưởng Diên An ông đây lại sắp có thêm một tình địch rồi sao?
Mà lại còn là Lễ ca?
Đừng mà!
Cháo của tiệm Hoàng Thịnh nổi tiếng là ngon nhưng rất khó đặt, vậy mà lần này Trần Luật Lễ lại đặt được món đặc trưng, lại đúng món Lâm Ngữ thích.
Hơn nữa mùa đông húp cháo nóng lại càng ấm áp, dễ chịu. Lâm Ngữ thong thả thưởng thức, Tiểu Khứ nằm trên đùi cô cũng bắt đầu lim dim, lại muốn ngủ tiếp.
Mười mấy phút sau.
Lâm Ngữ ăn xong, Trần Luật Lễ đem bát vào máy rửa bát, quay lại xách Tiểu Khứ ném lên sofa.
Lông trên lưng Tiểu Khứ lập tức dựng đứng lên:
“Meo???”
Lâm Ngữ vội vàng vỗ về nó: “Chị phải về nhà đây, tạm biệt nhé Tiểu Khứ.”
Tiểu Khứ thấy Lâm Ngữ thì kêu “meo meo”, dụi đầu vào lòng bàn tay cô.
Lòng Lâm Ngữ mềm nhũn, vùi mặt vào bộ lông của nó dụi lấy dụi để.
Trần Luật Lễ đứng một bên nheo mắt nhìn vài giây, rồi đưa tay nắm lấy tay cô nói: “Đi thôi.”
“Vâng ạ.” Lâm Ngữ đành phải buông Tiểu Khứ ra.
Tiểu Khứ kêu vài tiếng, đôi mắt mèo màu vàng kim nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang đan vào nhau của hai người.
“Meo—”
Ban ngày, không phải là ảo giác thật rồi.
