Chuyện mà Vệ Từ và Khương Bồng Cơ lo lắng nhất cuối cùng xảy ra.
Hoàng Tung chiếm được Kham Châu, đoạt được một quận của Thương Châu, Mạnh thị đầu hàng dâng lên quận Mạnh.
Có thể nói, lần này Khương Bồng Cơ không chiếm được chút lợi ích gì, mọi thứ tốt đẹp đều bị Hoàng Tung chiếm mất.
Nếu như không phải vừa khéo Khương Bồng Cơ khắc chế được tốc Cao Việt mà thẳng thắn đánh một trận thì e rằng tổn thất vô cùng nặng nề, cuối cùng đến cả quận Thiên Nham cũng không chiếm được.
Nét mặt cô thoáng nặng nề, đôi mắt đen lóe lên sát ý lạnh lẽo, không khí bốn bề ngưng trọng khiến người ta hít thở không thông.
Đám văn thần võ tướng cảm thấy áp lực mà chú gấu nhỏ lại càng sợ hãi hơn.
Nó đã cố gắng làm lu mờ bản thân, dụi đầu vào tayVệ Từ, chỉ mong có thể giấu được cả cơ thể vào trong.
Trong miệng nó phát ra âm thanh ríu rít nho nhỏ nhưđang sợ hãi điều gì. Chỉ có như vậy, nó mới cảm thấyan toàn hơn.
Vệ Từ vừa dùng tay v**t v* lông trên đầu và trênlưng nó, lại vừa làm như không có chuyện gì nâng tayáo lên che giấu thân thể nó.
"Lão thất phu Mạnh Trạm này, suy tính cũng thật chutoàn."
Trong tay Khương Bồng Cơ đang nắm cái chặngiấy bằng đồng, mọi người đều có thể nhìn thấy rất rõràng vết ngón tay của cô hằn sâu trên chặn giấy khiếnnó bị méo đi đôi chút. Bọn họ hoàn toàn có thể hiểuđược giờ phút này trong lòng Khương Bồng Cơ đangphẫn nộ đến mức nào.
"Chết đến nơi rồi vẫn còn tính kế ta được. Lần này nếu còn không đánh trả, ông ta sẽthật sự coi ta là một đống bùn nhão!"
Mạnh Hằng ngồi phía dưới cúi đầu, không nói mộtlời.Anh ta cụp mi, khôi phục dáng vẻ bình tĩnh khôngchút dao động.
Mọi người không dám ho he tiếng nào, sợ sẽ chạmđến ranh giới cuối cùng của Khương Bồng Cơ.
Lần này Mạnh Trạm đã thể hiện rất xuất sắc, mưu kếtàn nhẫn hơn nữa còn được Hoàng Tung giúp sức, rõràng đã khiến Khương Bồng Cơ phải ngậm bồ hòn.
Vệ Từ âm thầm quan sát xung quanh thấy ai nấy đềulần lượt giả chết, anh chỉ có thể nhắm mắt làm chimđầu đàn.
"Chủ công, cục diện lần này khó mà giải quyết. TheoTừ thấy, chi bằng chúng ta lấy lui làm tiến. Ngườitrong thiên hạ đều biết, chủ công mang binh đến đểghìm chân binh lực Mạnh thị, nhờ có ngài vất vả màHoàng Châu mục mới có thể ngồi không hưởng lộc.Nếu luận về công, chủ công lấy được một nửa quậnMạnh cũng không tính là quá đáng."
Nói tóm lại, tuyệt đối không thể để Hoàng Tung lấy được toàn bộ quận Mạnh .Khương Bồng Cơ cười lạnh một tiếng.
"Chiếm một nửa? Như vậy chẳng phải là hời cho hắnquá rồi sao?"
Nếu Mạnh thị không làm như vậy, Hoàng Tung dựavào binh lực tự đánh hạ được hai quận của ThươngChâu, Khương Bồng Cơ lúc này mới tâm phục khẩuphục nhận thua.
Ai ngờ lúc này Mạnh thị lại tình nguyện làm thiêuthân, không chỉ giúp Hoàng Tung chiếm được KhamChâu mà còn hai tay dâng tặng hai quận cho anh ta.
Mạnh thị làm như vậy hoàn toàn là vì muốn ứng phóvới Khương Bồng Cơ.Bởi vậy, nếu có thể nuốt xuống cục tức này thì côkhông phải Khương Bồng Cơ!
Vệ Từ thở dài một tiếng, khuyên nhủ: "Quân ta cóđược ưu thế địa lợi nhân hòa nhưng lại không cóthiên thời, bàn cờ này ta đã đi chậm một nước. Trongtình huống lúc này, chủ công chớ có tức giận mà làmtổn hại bản thân. Trước mắt, chúng ta cần phải nghĩbiện pháp chấm dứt thiệt hại đúng lúc, mong chủcông suy xét."
Vệ Từ không hề bị Khương Bồng Cơ dọa sợ mà ngượclại còn nhẹ giọng khuyên nhủ cô bình tĩnh, nhất thờikhiến Mạnh Hồn – người cầm đầu hàng võ tướngnhìn anh bằng ánh mắt kính nể.
Khí thế của chủ công quá mức đáng sợ. Dù cho bọnhọ có giết người không ghê tay, ban nãy cũng bị dọađến mức vã mồ hôi, áo sau lưng ướt nhẹp.
Ánh mắt đám văn thần thì tràn đầy sự phức tạp.Dũng sĩ chân chính mới dám đối mặt trực diện vớinúi lửa đang phun trào, dũng cảm nhìn thẳng vào chủcông đang nổi giận.Vệ Từ quả thực chính là bình cứu hỏa chuyên dụngcủa chủ công!
Cơn giận của Khương Bồng Cơ dù lớn nhưng lý trívẫn còn, cảm nhận được không khí đang ngưng trệ,cô dần dần thu lại vẻ nóng nảy.
Mọi người thấy cô dần nguôi giận mới đồng loạt thởphào một hơi.Nếu chủ công vẫn còn tức giận thì cho dù bọn họkhông bị dọa sợ cũng sẽ chết vì căng thẳng.
Phong Chân âm thầm lau mồ hôi, bước ra khỏi chỗchắp tay nói: "Chân có kế này, có lẽ có thể làm giảmthiệt hại."
Khương Bồng Cơ nâng mí mắt, vẻ mặt vẫn bình tĩnhkhông chút gợn sóng như thể người vừa nãy tức giậnkhông phải là cô vậy.
"Tử Thực, có kế sách gì nói đi."
Phong Chân sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu,chắp tay nói: "Chủ công là Hoàn Châu mục mà triềuđình khâm định. Nhận lộc của vua, vì vua mà phânưu. Mạnh thị đại nghịch bất đạo, phạm thượng làmloạn, tàn sát hoàng thất, tội ác chồng chất. Chủ côngthân là trung thần đương nhiên sẽ vì quân mà báothù, tự tay đâm chết nghịch tặc. Điều này chắc hẳnHoàng Châu mục cũng hiểu. Chi bằng phái binh mãcủa quận Hứa tới cứu giá Kham Châu..."
Khương Bồng Cơ nổi cáu: "Hoàng thất đều chết hếtrồi..."
Con ngươi Phong Chân sáng quắc: "Đàn ông trên đờinày có ai không thích nữ sắc? Ai có thể bảo đảm đượcMạnh thị thực sự đã giết hết toàn hộ huyết mạchhoàng thất chứ? Có thể vẫn còn để lại huyết mạchtrong dân gian. Chủ công, người hưởng bổng lộc triềuđình mấy năm nay, về tình về lý đều nên giữ lại chút hương khói cho hoàng thất."
Mạnh thị nói chúng đã giết sạch người của hoàngthất, vậy thật sự đã giết hết rồi sao?
Còn không để trung thần mang binh đi tìm huyếtmạch còn sót lại à?
Chỉ dựa vào lý do này, Khương Bồng Cơ liền có tưcách điều binh vào Kham Châu.
Binh lực của Hoàng Tung không ít nhưng cũng khôngtính là nhiều, nếu muốn nắm trong tay toàn bộ KhamChâu thì cũng không có đủ thời gian để làm điều đó.
Nhân lúc đối phương căn cơ bất ổn, chi bằng chúng tachơi trò "Vây Ngụy cứu Triệu", xem xem HoàngTung rốt cuộc là muốn Kham Châu hay là hai quậnThương Châu!
Mạnh Hồn lo lắng nói: "Lần này điều binh, sợ rằngkhông kịp..."
Phong Chân nói: "Lẽ nào Mạnh Hiệu úy đã quên mấtTĩnh Dung và Điển phó hiệu úy rồi sao?"
Tĩnh Dung?
Điển phó hiệu úy?
Mạnh Hồn bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Dương Tư và Điển Dần được Khương Bồng Cơ điềuđến quận Hứa, hai người bọn họ phụ trách công việcliên minh với Hứa Bùi, phải giấu nghề nhiều năm.
Khoảng cách từ quận Hứa đến Kham Châu không xa,nếu như điều binh từ quận Hứa thì hoàn toàn có thểtới kịp.
Trong mắt Khương Bồng Cơ lóe lên ánh sáng lạnhmang theo vẻ tính toán, dường như đang suy xét tínhkhả thi trong lời nói của Phong Chân.
Cô quay đầu lại hỏi đám người Phong Cẩn: "Chư vịcảm thấy thế nào?"
Phong Cẩn suy nghĩ một chút, hơi khép mắt lại, chắptay thi lễ.
"Chủ công, Cẩn cảm thấy bây giờ vẫn chưa phải lúcngả bài với Hoàng Châu mục."
Ngón tay Khương Bồng Cơ gõ nhẹ lên mặt bàn, giọngnói lạnh lùng: "Ý huynh là... bây giờ vẫn chưa phảilúc thích hợp để ngả bài?!"
Không khí trong trướng căng như dây đàn, khán giả xem livestream cũng không dám nói lời đùa cợt.
Nghe đoạn đối thoại giữa Phong Cẩn và KhươngBồng Cơ, một vài người tính khí nóng nảy không nhịnđược nữa.
[Bánh Sầu Riêng Ngàn Lớp]: Mạnh Trạm tính kếngười khác, Hoàng Tung thân là đồng minh mà lại kýthỏa thuận với quân địch. Tuy nói mọi thứ trước lợiích chẳng là cái rắm gì, nhưng hành động của HoàngTung thật sự khiến người khác khó chịu. Streamer,chẳng lẽ bác thật sự ngậm bồ hòn làm ngọt sao?
[Ánh Dương Vô Hạn]: Streamer, từ khi nào mà bác lạitrở nên tốt tính như vậy?
Các khán giả vẫn thích một Khương Bồng Cơ xoay trời chuyển đất hơn. Bị người ta bắt nạt như vậy, làm sao có thể nhịn được?
[Kính Nguyệt Bóng Đêm]: Mọi người đừng sốt ruột,tui nghĩ bác Streamer nhất định có cân nhắc riêng, không chừng còn có thứ mà chúng ta chưa biết ấy chứ.
Một bộ phận nhỏ khán giả thấy vậy thì tức giận, còn đại đa số mọi người vẫn giữ được bình tĩnh. Thậm chí có người thấy Khương Bồng Cơ chịu thiệt thì âm thầm vui mừng.
Tuy nói phải chịu thiệt thòi một chút nhưng Streamer vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, xoay trời chuyển đất khiến bọn họ cảm thấy hơi chán.
[Thủy Mặc Ngưng]: Không biết có cơ hội nhìn thấy Mạnh Trạm không, rơi vào đường cùng rồi mà vẫn còn tặng Streamer một vố như vậy, thật không dễ dàng gì. Nói đến đây, không ít người cũng tỏ vẻ tiếc nuối. Có thể khiến Streamer phải chịu thiệt như vậy, đây mới là dũng sĩ!
Lúc này, một vài bình luận màu xanh bắt đầu xuất hiện...
[Quả Cam Chanh Đường]: Hình như... hình như tuinhìn thấy Mạnh Trạm rồi.
