📢
Tên Miền Chính Thức
Chỉ truy cập qua link bên dưới
trumtruyen.xyz
Cộng đồng: Discord Telegram
Banner Quảng Cáo Header (970x90)
Hệ Thống Livestream Của Nữ Đế

Chương 1087: Sóng gió lại nổi lên (4)




Tuy rằng không xảy ra cuộc chiến nào nhưng sứ giả Nhiếp thị sắp tức điên rồi.

Mạnh Trạm viết thư cho Nhiếp thị ở Biện Châu Trung Chiếu, ba hoa chích chòe toàn những lời tốt đẹp.

Một mặt chỉ ra lỗ hổng, phân tích thiên hạ đại thế, chỉ rõ thiết hụt trước mắt của Nhiếp thị, một mặt thẳng thắn bày tỏ Mạnh thị hiện đang gặp khốn cảnh.

Dông dài mãi, lúc này mới nói đến nội dung giao dịch... Chỉ cần Nhiếp thị che chở Mạnh thị và một vài lợi ích khác, Mạnh thị liền giao ra Thương Châu.

Một khi có được Thương Châu đồng nghĩa với việc có được đại hậu phương nuôi ngựa!

Nếu nói vụ đổi chác này là trao đổi lợi ích giữa hai nhà, chi bằng nói đây là Mạnh thị lấy Thương Châu làm tiền cược để đổi lấy sự bảo vệ của Nhiếp thị.

Nhiếp thị tuy ở Trung Chiếu, nhưng cũng quan tâm đến thế cục các nước. Nhưng năm gần đây, Mạnh thị Thương Châu đã dần dần xuống dốc, thế lực quả thực không lớn bằng lúc trước.

Nếu Mạnh thị chỉ là sĩ tộc thông thường, tìm đại mộtchư hầu mà nhờ cậy vào hoặc an phận thủ thường, cơbản sẽ không bị sờ gáy. 

Nhưng Mạnh thị lại nắm Thương Châu trong tay, trạingựa ở Thương Châu chính là miếng bánh ngọt màngười người mơ ước.Dù Mạnh thị có an phận thủ thường, ắt cũng sẽ cóngười tìm đến bọn họ gây phiền toái, kéo bọn họ vàovòng xoáy tranh đấu thiên hạ. 

Nghĩ thông suốt những điều này, Nhiếp thị khônghoài nghi tin tức của Mạnh Trạm nữa, liền phái tinhanh trong tộc đi làm sứ giả, âm thầm đi sứ ải TrạmGiang. 

Ngờ đâu, khi bọn họ lấy ra tín vật của Mạnh Trạm thì tướng giữ ải Trạm Giang lại từ chối mở cửa.Sứ giả của Nhiếp thị tinh ý phát hiện ra có điều gìkhông đúng, lén phái người hỏi thăm tình hình bêntrong ải...

"Bắt nạt người quá đáng! Mạnh Trạm giống như chónhà có tang đến xin Nhiếp thị giúp đỡ. Bây giờ lại lậtlọng, thật sự cho rằng Nhiếp thị Trung Chiếu chỉ làđống bùn nhão sao?" 

Hoàng thất Trung Chiếu đã không còn, trước mắt làcục diện nhiều chư hầu cùng tồn tại, trong đó Nhiếpthị là mạnh nhất. 

Ưu điểm và khuyết điểm của Nhiếp thị đều rất rõràng, nếu có thể lấy được Thương Châu, đối với bọnhọ có ý nghĩa chiến lược trọng đại. 

Trại ngựa ở Thương Châu rất rộng lớn, nuôi dưỡngnhiều chiến mã, chất lượng của chiến mã còn có thểsánh vai với Bắc Cương. Đây là thứ nhất. 

Ải Trạm Giang chính là cửa ải hiểm yếu của ĐôngKhánh, địa thế vô cùng hiểm trở, dễ thủ khó công.Nếu Nhiếp thị lấy được Thương Châu thì có nghĩa ảiTrạm Giang này không còn giá trị gì nữa. Nhiếp thị cóthể dùng Thương Châu làm bàn đạp, phát triển kỵbinh, đánh chiếm nội địa Đông Khánh. Đây là thứ hai. 

Hiện tại thì sao? 

Hết thảy mộng đẹp đã tan thành mây khói, Nhiếp thịngây ngốc bị Mạnh Trạm đâm một dao! 

Sứ giả của Nhiếp thị giận dữ, chân mày biểu đệ hắncau lại, chần chừ nói: "Chưa chắc Mạnh Trạm đã giaora Thương Châu..." 

Bọn họ chỉ hỏi thăm được ba quận Thương Châu bịhai nhà Hoàng - Liễu chia cắt, ngoài ra không dò hỏiđược gì khác.Nói không chừng, hai nhà Hoàng - Liễu lại đang liênthủ công phá Thương Châu thì sao? 

Khóe miệng sứ giả Nhiếp thị co giật, dùng ánh mắtquan tâm thằng ngốc nhìn biểu đệ. 

Văn sĩ đi cùng giảithích: "Nếu không phải Mạnh Trạm chủ động đầuhàng hoặc giao ra Thương Châu, chiến sự nhất địnhsẽ ảnh hưởng đến ải Trạm Giang, không thể tránhkhỏi phải thuyên chuyển binh lực. Chúng ta ở ải TrạmGiang mấy ngày, binh sĩ nơi này không bệnh không bịthương, bên cạnh cửa ải cũng không có dấu vết đánhgiặc. Có thể thấy Hoàng Tung không cần tốn một binhmột tốt nào đã lấy được ải Trạm Giang." 

"Ồ... thì ra là như vậy..." Đối phương gật đầu một cái, lại nói: "Thế chẳng phải chúng ta đang bị Mạnh Trạmđùa giỡn ư?"

Bây giờ mới biết à? 

Sứ giả Nhiếp thị cạn lời. 

"Chuyện này không thể tùy tiện bỏ qua, nếu truyền rangoài thì uy nghiêm của Nhiếp thị Trung Chiếu sẽmất hết." 

Mất thể diện là một chuyện, mấu chốt là bỏ lỡ cơ hộilần này, Nhiếp thị muốn chấm m*t quốc thổ ĐôngKhánh sẽ không dễ dàng như trước. 

Thừa dịp thế lực ở Thương Châu đang không yên ổn,Nhiếp thị có thể nhân cơ hội tạo áp lực lên biên giới ảiTrạm Giang, ly gián đồng minh Hoàng - Liễu, từ đóđạt được mục đích. 

"Trước tiên gửi cho Biện Châu một phong thư, đợixem chủ công quyết định thế nào." 

Sứ giả Nhiếp thị gửi thư về nước, ý nghĩ của Nhiếpthị và bọn họ cơ bản giống nhau.Dù không lấy được toàn bộ Thương Châu thì bọn họcũng muốn lấy được quận Mạnh! 

Nếu không thì sao? 

Hừ...Mềm không được thì dùng cứng, thế lực của HoàngTung và Liễu Hi bất ổn, bọn họ còn có thể phòng thủải Trạm Giang sao? 

Lấy được chỉ thị, sứ giả Nhiếp thị vô cùng phấn khích,cứng rắn tạo áp lực lên tướng giữ ải Trạm Giang. 

Người ta đã ngoại giao đanh thép như thế, phíaHoàng Tung cũng không thể tiếp tục giả câm giả điếc,chỉ có thể phái người đón sứ đoàn vào Thương Châu. 

Người chủ sự sứ đoàn Nhiếp thị là con cháu dòngchính của Nhiếp thị, họ Nhiếp, tên Lương, tự làQuang Thiện. 

Người này khoảng trên dưới ba mươi, thanh nhã vôsong, cử chỉ mẫu mực. Trên người là nho sam màuđen, bên ngoài là chiếc áo khoác mỏng, có phong tháicủa một sĩ tộc tiêu chuẩn. 

Đứng bên phải Nhiếp Lương là một người đàn ôngmặc nho sam màu xanh, khí chất ấm áp, vóc dáng caogầy, phong thái thoải mái, cũng là long phượng giữabiển người. 

Nếu để mấy khán giả "háo sắc" trong kênh livestreamchấm điểm thì phải được chín mươi điểm trở lên,không thì ít nhất cũng được tám mươi lăm điểm! 

Vẻ ngoài đẹp mắt đã đành, khí chất toàn thân còn làkiểu người bình thường không thể học theo được,ném vào biển người cũng có thể liếc mắt liền nhận ra. 

Hoàng Tung thuộc kiểu người ngầm cuồng cái đẹp,biết rõ hai người đến thay mặt Nhiếp thị TrungChiếu, nhưng khi nhìn thấy dung mạo hai người lạibất giác nảy sinh hảo cảm. 

Nhiếp Lương không hàn huyên cùng Hoàng Tung baolâu đã trực tiếp thể hiện mục đích, lấy ra thư củaMạnh Trạm, ý muốn nhắc nhở Hoàng Tung mộtchuyện... 

Mạnh Trạm đã hứa hẹn giao Thương Châu cho Nhiếpthị Trung Chiếu rồi, như vậy, mảnh đất này thuộc vềbọn họ.Hoàng Tung muốn chiếm lấy cũng không thành vấnđề, nhưng phải cân nhắc xem thực lực của mình cóthể giữ được "cục thịt mỡ" Thương Châu này haykhông! 

Hai nhà đánh nhau tơi bời, chi bằng thức thời mộtchút, phái binh rút khỏi Thương Châu! 

Nếu không, dùng đao nói chuyện! 

Mặc dù Nhiếp Lương nói chuyện rất uyển chuyển,nhưng Hoàng Tung vẫn bày ra dáng vẻ nghe khônghiểu, mắt điếc tai ngơ mà đáp lại hắn. 

"Sứ giả từ Trung Chiếu đường xa tới đây, đi lại vấtvả, chắc hẳn cũng mệt rồi. Thôi thì để Tung làm mộtchủ nhà tận tình, sứ giả trước tiên cứ nghỉ ngơi... Vềchuyện sứ giả nói vừa rồi, Tung còn chưa nắm đượcnội tình trong đó, đợi Tung tra rõ sẽ cho sứ giả mộtcâu trả lời." 

Đối với lời từ chối khéo léo như vậy, Nhiếp Lươnghíp mắt, nửa cười nửa không đồng ý.Hắn muốn nhìn xem, Hoàng Tung còn có mánh khóegì.Tiện thể, bọn họ cũng có thể nhân thời gian này, tìmhiểu thật kĩ thế cục Thương Châu.Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. 

Hoàng Tung đứng dậy đưa tiễn, mới ra khỏi chủtrướng, Nhiếp Lương chợt liếc thấy một bóng ngườiquen thuộc. 

"A Tuân?" 

Hắn kinh ngạc gọi, nghiêng đầu hỏi HoàngTung: "Đây là Thành Doãn?" 

Hoàng Tung cũng kinh ngạc: "Sứ giả biết Thành Doãnsao?" 

Bên kia, Nhiếp Tuân cũng phát hiện người không nênxuất hiện ở Thương Châu. 

Nhiếp Lương đáp: "Lương và Thành Doãn là bạncùng trường, dĩ nhiên có quen biết." 

Hắn nói xong, Nhiếp Tuân đã tiến lên chào hỏi trước. 

Hoàng Tung lúc này mới nhớ ra, Nhiếp Tuân là connuôi của Nhiếp thị Trung Chiếu, đương nhiên sẽ quenbiết với sứ giả của Nhiếp thị. 

Nhiếp Lương nói với Nhiếp Tuân: "Nghe tộc thúc nóihuynh tới Đông Khánh tìm người thân, nhiều nămchưa về, không biết đã tìm được người thân chưa?" 

Nhiếp Tuân cười khổ: "Chuyện này một lời khó nóihết, không phải Tuân cố ý giấu giếm, thật sự là khôngtiện nói." 

Nhiếp Lương biết hắn có nỗi khổ thì không hỏi sâuthêm, khi nào hai người trò chuyện riêng lại hỏi cũngđược.

Ngày hôm sau, Hoàng Tung thiết yến mời sứ đoànNhiếp thị, còn gửi thiệp mời cho Khương Bồng Cơ. 

Khương Bồng Cơ vui vẻ nhận.Tiệc lớn lại miễn phí, không đi thì uổng quá.Có điều... 

Cô phát hiện sau khi tiệc rượu bắt đầu, tầm mắt củaVệ Từ luôn không khống chế được mà liếc sang sứđoàn Nhiếp thị... 

"Bên kia có mỹ nhân khuynh thành hay giai nhântuyệt thế mà khiến Tử Hiếu đứng ngồi không yên nhưvậy?" 

Khương Bồng Cơ tò mò, con hồ ly tinh nào khiến tinhthần Tử Hiếu không yên như thế? 

Quảng Cáo Dưới Nội Dung (728x90)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Banner Quảng Cáo Footer (970x90)