"Gặp Liễu châu mục? Chủ công của ngươi là ai?"
Hai mí mắt Phong Nghi hơi khép, giọng điệu ôn hòa, nhỏ tuổi đã có mấy phần dáng vẻ trầm ổn như nước, dường như thái sơn sụp đổ trước mắt mà sắc mặt cũng không hề thay đổi.
"Ta phải gặp Liễu châu mục trước, nếu không cũng phải gặp Từ Chủ bộ. Chuyện cơ mật, đương nhiên không thể gặp ai cũng nói. Ta dựa vào đâu mà phải nói cho tên nhóc chưa dứt sữa nhà ngươi?"
Trong bụng Tần Cung hơi ảo não, mình lại bị một thiếu niên chưa lớn hẳn bắt chẹt.
Phong Nghi trầm tĩnh ung dung, ánh mắt nhìn Tần Cung như có gợn sóng lăn tăn: "Ngươi chỉ một thân một mình vào thành, mật thư khẳng định ở trên người ngươi. Nếu ngươi cố tình không chịu nói, đợi lát nữa ta ném ngươi vào lao ngục, tự nhiên có thể lục soát ra từ trên người ngươi. Nói hay không nói, không phải do ngươi quyết định."
Tần Cung suýt nữa nghẹn đến mức nhồi máu cơ tim.
Nhóc con trước mặt này đâu chỉ là thành tinh, có mà là yêu quái già nghìn năm ấy!
Không chờ Tần Cung lên tiếng, Phong Nghi lại nóitiếp: "Dĩ nhiên, nếu ngươi có thể lấy ra vật chứngminh thân phận của ngươi, ta sẽ tạm thời tin ngươi."
Đầu tiên là khiêu khích chọc giận, sau đó là trấn an ônhòa, thủ đoạn cho một bạt tai lại tặng cho táo ngọtnày, Phong Nghi đã dùng vô cùng thuận tay.
Không phải là cậu dốc sức gây khó dễ cho Tần Cung,thật sự là hành tung của Tần Cung quá lén lút, khôngrõ dụng ý.Nếu không hỏi rõ ràng, Phong Nghi l* m*ng đưa hắnđến chỗ đám đám người Từ Kha, tới lúc đó xảy rachuyện thì biết làm thế nào?
Nếu những gì Tần Cung nói là sự thật, tại sao lại ấp úng đối với câu hỏi này, trả lời không rõ ràng?
Về tình về lý, Phong Nghi đều phải tìm hiểu kĩ mộtchút mới có thể đưa ra phán đoán kế tiếp.
Tần Cung đáp: "Trên người ta không có vật có thểchứng minh được thân phận."
Hắn sợ mình rơi vào tay địch, tiết lộ thân phận, chonên ngoài mật thư Hứa Phỉ đưa cho, những vật khácđều không mang theo.
Tần Cung vừa dứt lời, hắn liền thấy ánh mắt như cườinhư không của Phong Nghi đang nhìn chằm chằmhắn.
"Cái này cũng không có, cái kia lại không nói. Ngươinói ngươi không có gì đáng nghi, vậy thử đặt tay lênngực mình tự hỏi, ngươi tin được không?"
Sắc mặt Tần Cung ửng hồng, hai hàm răng cắn chặt.
Lúc này, Phong Nghi đứng dậy từ chỗ ngồi, làm bộmuốn rời đi.
"Chờ chút... Ngươi không thể đi..."
Phong Nghi quay đầu nói: "Ta cũng không lục soátmật thư của ngươi."
Tần Cung: "..."
"Ta sẽ nói lại chuyện của ngươi với Từ Chủ bộ. Ngươiyên tâm ở trong tù đợi tin tức đi."
Tần Cung: "..."
Hắn cảm thấy mình còn có thể hạ mình thêm chútnữa!
Nhóc con trước mặt này sao lại khó đối phó như vậy,giúp hắn chuyển lời có bao nhiêu khó khăn đâu?
Vả lại, nếu Phong Nghi không chuyển lời cho Từ Kha,hắn chẳng lẽ phải ngồi xổm trong đại lao thật sao?
Chậm trễ đại sự của chủ công thì phải làm thế nào?
Không chờ Tần Cung nói ra khỏi miệng, Phong Nghitựa như nhìn thấu hoài nghi trong lòng hắn.
"Ta sẽ nói chuyện này cho Từ Chủ bộ. Nếu ngươi thậtsự là người đưa tin của chư hầu nào đó, ta lại khôngchuyển lời, vậy trách nhiệm chẳng phải ở ta sao?"
Mặt Tần Cung ửng hồng, ấp úng đáp.
"Vậy, vậy ta ở trong nhà lao chờ tin tức của ngươi... "
Phong Nghi mỉm cười gật đầu."Ừ, được."
Tần Cung thật sự ngoan ngoãn vào trong nhà laongồi, giương mắt cách lan can nhìn Phong Nghi rời đi.
Phong Nghi ra khỏi nhà lao, nhìn thấy bóng ngườiquen thuộc ngồi cách đó không xa.Cô bé lắc lắc đầu, trong miệng nói lẩm bẩm, cẩn thậnnhắc lại bài học thầy vừa dạy hôm nay.
Cậu bật cười, từ xa gọi một tiếng.
"Trường Sinh, muội lại trốn học sao?"
Bé gái mặc đồng phục nữ của thư viện Kim Lân nghethấy động tĩnh thì ngẩng đầu, bước nhỏ chạy nhanhtới bên cạnh Phong Nghi.
"Ta nghe người ta nói huynh phải vào nhà lao, liềnvội vàng chạy tới cứu huynh ra. Nếu để Phong thúcbiết huynh phạm tội vào nhà lao, chắc chắn sẽ khôngdễ dàng tha cho huynh đâu. Ta rõ ràng là tốt bụng tớicứu huynh, tới miệng huynh lại trở thành trốn học."Trường Sinh lại bổ sung: "Ta đã xin phép tiên sinhcho nghỉ rồi."
Khóe môi vừa nhếch lên nụ cười của Phong Nghi chợtcứng đờ, tức giận nổi đóa với Trường Sinh.
"Biết thế nào gọi là đồn bậy không? Ta chỉ đưa mộtngười vào đại lao, làm sao lại trở thành ta bị giam vàođại lao?"
Trường Sinh lẩm bẩm.
"Người nọ phạm vào lỗi gì?"
Người do Phong Nghi đích thân đưa vào trong tù,khẳng định không bình thường.
Phong Nghi ngắn gọn kể lại, Trường Sinh ngoẹo đầusuy nghĩ một chút, không hiểu chớp mắt hỏi: "Đầu ócngười này làm bằng gỗ à? Huynh kiểu gì cũng phảibáo lại với Từ Chủ bộ, nhưng hắn không nhất thiếtphải vào trong nhà lao đợi mà, ngồi ở ngoài đợi tintức không được hay sao?"
Phong Nghi không khỏi tức cười: "Đầu óc hắn quảthực hơi ngốc, nhưng ngốc một cách đáng yêu. Tanhìn vẻ ngoài và lời nói của hắn, rõ ràng là người cóluyện võ. Quanh thân mơ hồ mang sát khí, khí chấtnhư vậy ta chỉ thấy ở trên người mấy hiệu úy thúcthúc. Nhân vật như vậy, tính tình luôn nóng nảy dễnổi giận, nhưng hắn đối mặt với sự lừa gạt của takhông những không buồn giận, ngược lại còn ngoan ngoãn mắc lừa... Quả thực có chút khiến người ta yêumến."
Trường Sinh chê bai "xì" một tiếng.
"Phong tiểu ca ca càng ngày càng thích bắt nạt ngườikhác, còn làm khó cả những người thật thà."
Gây khó dễ đã đành, còn gạt người ta vào đại lao, thùlớn chừng nào chứ.
"Tóm lại không bắt nạt muội là được."
Phong Nghinhéo chóp mũi Trường Sinh.
"Dỗ muội còn chưa kịp."
Người khác giận dỗi thì kệ họ, còn nếu để vị này dỗithì hạt đậu sẽ lập tức rụng lả tả*.
* Ý nói nước mắt như hạt đậu rơi lã chã.
Phong Nghi đi tìm Từ Kha, thuận đường đưa TrườngSinh về phủ đệ.
"Trở về học bài đi, lúc ta trở lại sẽ kiểm tra. Nếu muộiviết sai, phạt muội vừa đứng tấn vừa viết chữ."
Trường Sinh chép miệng, lẩm bẩm: "Đây chính là'không bắt nạt muội' mà huynh nói ư... "
Rõ ràng người bị bắt nạt nhiều nhất chính là cô bé mới đúng?
Quản việc học của cô bé còn nghiêm khắc hơn cả cha,nếu chỗ nào viết chưa đúng còn bị phạt đứng tấnchép lại.
Từ Kha nghe nói Phong Nghi có chuyện quan trọngcầu kiến, thầm cười trong bụng.
"Không biết là chuyện gì... Để cậu ta vào đi."
"Từ Chủ bộ, hôm nay tiểu tử phát hiện một kẻ cóhành tung quỷ dị, tự xưng là người đưa tin của chưhầu khác phái đến. Có điều, hỏi chủ công sau lưngngười này là ai, hắn lại trả lời không rõ ràng." PhongNghi thấp giọng kể lại chi tiết hành động của TầnCung, không giấu giếm chút nào.
Gương mặt chững chạc của Từ Kha thoáng ý cười.
"Tên nhóc ranh mãnh nhà ngươi, gặp phải ngươi làhắn xui xẻo."
Phong Nghi không tán thành nói: "Người nọ võ nghệkhông thấp, nếu không dụ hắn vào nhà giam khóa lại,sợ là khó bảo đảm."
"Bằng lòng bị ngươi dụ vào đại lao, e là cũng khôngphải kẻ đại gian đại ác."
Dẫu sao, với đầu óc như vậy cũng không làm nổichuyện xấu.
Từ Kha cho người gọi Tần Cung trong nhà lao đi ra.
Tần Cung ngồi trong nhà lao hơn nửa canh giờ, đợikhi hắn từ trong đó đi ra, liền cảm thấy trên ngườinhuốm đầy một mùi hương khó ngửi.
"Đa tạ..."
Trông thấy Từ Kha, Tần Cung cảm kích rơi nước mắt,lập tức bỏ đi hoài nghi trong lòng, chỉ cảm thấyPhong Nghi khẩu xà tâm phật, thật khiến người ta yêumến.
Phong Nghi đứng xa xa gật đầu.Đoạn đối thoại tiếp theo liên quan đến chuyện cơ mật,cậu không thích hợp dự thính.
Từ Kha hỏi Tần Cung: "Chủ công nhà ngươi là ai?"
Đối mặt với Từ Kha, Tần Cung không giấu giếm:"Chủ công của ta là Hứa Phỉ, đặc biệt phái Hiệu úyTần Cung dưới trướng đến gửi cho châu mục mộtphong mật thư."
Thì ra là người của Hứa Phỉ?
Từ Kha thoáng đờ đẫn, tình cờ nhớ đến lời củaKhương Bồng Cơ lúc trước.
Nội trong vài ngày nữa sứ giả của Hứa Phỉ sẽ đếnHoàn Châu, bảo cậu phải chú ý một chút.Chắc hẳn, sứ giả trong lời chủ công chính là ngườitrước mắt này?
"Mật thư ở đâu?"
Tần Cung do dự đáp: "Chủ công ta đặc biệt dặn dò,muốn ta đích thân giao tận tay Liễu Châu mục..."
