Lúc ta tóm được Hỉ Nhi đang chạy loăng quăng để đến thăm hắn, vừa hay thấy Nhiễm Bích đang đút thuốc cho hắn uống.Tay ta đang định gõ cửa, lại buông xuống.
“Cái công này của Trần phu trưởng quả đúng là may mắn. Hôm ấy các người quấy rối tầm mắt của Tả Hiền Vương, nên mới tiện tay chặt đầu hắn.”
“Bây giờ cái Hỉ Nhi ấy cũng nổi như cồn, hai vợ chồng đúng là giỏi nhặt lợi về mình.”
Nhiễm Bích biết rõ chiến sự như vậy, chắc chắn là do Dương Trung kể tường tận.
Trong nhà truyền ra tiếng chén thuốc rơi vỡ —Dương Trung giận dữ mắng nàng:
“Ngươi bớt nói xấu người khác đi. Hôm đó nếu không một đao chí mạng, mọi chuyện khó mà thành. Lúc ấy không biết còn bao nhiêu huynh đệ bỏ mạng. Trần đại ca xông lên là ôm quyết tâm đồng quy vu tận. Nói về võ nghệ hay can đảm, ta đều chẳng sánh được. Hơn nữa, ta là do Trần đại ca cõng về. Nếu không, ta đã chết trên chiến trường rồi, còn đứng đây nghe ngươi bịa chuyện sao?”
Đi một vòng quỷ môn quan, Dương Trung rốt cuộc cũng tỉnh ngộ phần nào.
“Ngươi hung dữ làm gì? Ta chẳng phải chỉ vì thấy uất ức thay ngươi sao? Trong lòng ta đầy ắp ngươi, mới vì ngươi mà bất bình.”
Nhiễm Bích lại sụt sịt khóc.Nàng mà khóc, Dương Trung y như bị nhổ não đi.Lại bị nàng dỗ dành, đem luôn số bạc thưởng trận này đi mua trang sức mới cho nàng.
Hỉ Nhi giờ đã được các chị dâu chiều đến mức tính tình có phần chua ngoa.Đẩy mạnh cửa, giành lấy túi bạc còn chưa kịp đưa ra.
“Trung tử, đệ muội ta mới gửi thư bảo, nhà đệ dột mái, thúc thím lại tiếc không thuê người sửa. Số bạc thưởng này để ta gửi về nhà đệ, sửa sang mái nhà chút. Mùa đông năm nay lạnh lắm, chắc chắn có tuyết lớn. Đến lúc mái sập thì làm sao?”
Nàng ra dáng một người chị dâu cả, nói khiến mặt Dương Trung đỏ gay.
“Phải vậy, phải vậy. Đa tạ chị dâu nhắc nhở.”
Nhiễm Bích tức đến phùng mũi trợn mắt, uốn eo một cái, lười chẳng buồn chăm hắn nữa, xách váy đi dạo luôn.
Cuối năm sắp tới, Hỉ Nhi ngồi bên cạnh ta vá đế giày.Nàng muốn làm cho ta và đệ một bộ đồ mới mặc Tết.
“Hỉ Nhi, dăm hôm tới đừng chạy loạn nhé, biết chưa? Cận Tết rồi, ngoài kia tuy náo nhiệt, nhưng người cũng đông đúc hỗn tạp.”
Tả Hiền Vương Hô Thổ có danh vọng rất cao trong bộ tộc, ta lo có dư binh trà trộn vào thành, gây chuyện trả thù.
Hỉ Nhi hôn lên má ta một cái, sờ râu cằm ta rồi cười:
“Biết rồi mà. Muội lanh lợi lắm, không sao đâu.”
Ai ngờ, câu ta vừa dặn xong…Hỉ Nhi mất tích.
Ngày thứ hai sau kỳ nghỉ trở lại doanh, nửa đêm, một tiểu binh truyền tin nói có người tên Vương Quế Hoa đến tìm.
Quế tỷ vừa gặp ta, đã run giọng:
“Hỉ Nhi… có thể bị bắt cóc rồi!”
Ta đi rồi, Nhiễm Bích bỗng thân thiết lạ thường với Hỉ Nhi, một tiếng “Trần tẩu tử”, hai tiếng “Trần tẩu tử”, gọi thân thiết hết phần thiên hạ.
Hôm qua, nàng nài Hỉ Nhi cùng đi đưa thư.Lúc Hỉ Nhi chuẩn bị ra cửa, còn đang đuổi gà vào chuồng, bèn nhờ Quế tỷ trông giúp một lát, nói là theo Nhiễm Bích đi rồi sẽ về. Nào ngờ, sau đó chỉ thấy Nhiễm Bích quay về, không thấy bóng Hỉ Nhi đâu.
Quế tỷ hỏi, nàng bảo:“Trên đường đi, nàng ta bảo muốn đi dạo chợ, kêu ta về trước.”
“Chẳng lẽ ta nghèo đến mức, nàng sợ ta vay tiền, nên đuổi ta đi trước? Ai thèm chiếm tiện nghi của nàng chứ.”
Nhiễm Bích nói như thật.Nhưng Quế tỷ biết, Hỉ Nhi không bao giờ là người như vậy.
“Ngươi gọi người ta đi, sao không đưa họ về?”
“Chân mọc trên người nàng ta, ta cản nổi sao?”
Hai người cãi nhau rồi ai về nhà nấy.
Quế tỷ chờ mãi ở nhà ta, trời càng lúc càng tối, Hỉ Nhi vẫn chưa về.
Lúc này nàng mới nhận ra chuyện không ổn, vội chạy đến doanh trại tìm ta.
Ta vội bẩm báo tướng quân, xin xuất thành tìm vợ.
