📢
Tên Miền Chính Thức
Chỉ truy cập qua link bên dưới
trumtruyen.xyz
Cộng đồng: Discord Telegram
Banner Quảng Cáo Header (970x90)
Nguyện Vọng Giữa Biên Thành

Chương 8:




Khi lưỡi kiếm sắp rơi xuống, Nhiễm Bích cuối cùng cũng biết sợ.

“Tướng quân! Là vì ngài! Ta làm tất cả vì ngài! Lão phu nhân sai ta tới là…”

Một thanh kiếm sắc xuyên qua cổ họng nàng. Nhiễm Bích chết ngay trong trướng, mắt trợn trừng không nhắm.

Phủ Quốc Công không thể giữ lại một tỳ nữ từng thông đồng ngoại tộc. Càng để lâu, càng dễ truyền ra lời không nên đến tai Thánh thượng.

Tướng quân hất máu khỏi lưỡi kiếm, tra gươm vào vỏ.

“Trần Mặc. Thê tử ngươi lập công nhiều lần, lại vì nô lệ cũ của phủ Quốc Công mà chịu khổ. Nên được đền bù.”

“Ngươi nói với nàng, ta đồng ý cho nàng một nguyện vọng, trong khả năng của ta.”

Lời này, nặng tựa ngàn cân.

Vài ngày sau, lúc ta trở về, không thấy Hỉ Nhi đâu. Quế tỷ nói nàng đã tới Hồng Lâu.

Trong Hồng Lâu, Hỉ Nhi đang rửa vết thương dưới thân cho Trần Đoản Nhi. Hồ đại phu dặn mấy hôm nay phải giữ sạch sẽ, kẻo bệnh tà xâm nhập ngũ tạng.

Cô gái còn lại hôm ấy là kỹ nữ đứng đầu Hồng Lâu, gọi là Lương Chi Chi, thương thế nhẹ hơn Trần Đoản Nhi, giờ đã có thể xuống giường bước đi.

Một đứa bé có đôi mắt xanh lam đang canh bên giường Trần Đoản Nhi, thỉnh thoảng lại sờ trán nàng. Nó tên là Trần An.

Trần Đoản Nhi v**t v* khuôn mặt nhỏ của An An, mắt đầy dịu dàng.

“Binh sĩ Đại Ẩn ta có thể giữ chân sói, nhưng làm sao giữ nổi chuột trộm thóc? Mỗi năm đều có nữ nhân bị bắt đi. Kẻ không chịu được ô nhục nhảy sông A Lặc. Kẻ may mắn thì mang thai quay về. Nhưng… dù có sống sót trở về, rồi sao nữa? Sinh ra dã chủng, bị mắng chửi, bị cô lập. Biên thành rộng lớn, thảo nguyên mênh mông, mà dường như chỉ có sông A Lặc là chốn về của chúng ta.”

“Như An An đây, thảo nguyên không cần, Đại Ẩn không nhận. Lũ tạp chủng như nó, chỉ có bọn ta — đám kỹ nữ bị rẻ rúng — lén nuôi nấng.”

“Lớn lên, có đứa đi săn sói, có đứa ra chiến trường nhặt xác, miễn là còn sống qua ngày.”

Hỉ Nhi đắp chăn cho Trần Đoản Nhi, bế An An ngồi xuống cạnh giường. Nàng lặng người hồi lâu, rồi ánh mắt trở nên kiên định, sáng rõ.

“Đoản Nhi tỷ… muội yếu lắm, cũng chẳng giỏi gì, nhưng có chuyện… muội vẫn muốn làm.”

“Sông A Lặc không thể là chốn về của tỷ, của muội, hay bất kỳ nữ nhân nào từng bị bắt. Phu quân muội từng nói, muội có thể dựa vào chàng, làm những gì trái tim mình muốn. Miệng lưỡi thiên hạ phía bên kia núi, không cần quan tâm.”

“Tỷ đã dùng váy áo để bảo vệ muội, vậy thì dù sông A Lặc có tranh giành người với muội, muội cũng sẽ nhảy vào, giành lại cho bằng được.”

Ta đứng ngoài cửa, nghe nàng nói hết. Thế gian này, kẻ giữ nhà mình sạch tuyết thì nhiều, người đưa than trong tuyết lại quá hiếm. Hỉ Nhi của ta, vẫn luôn là cô gái đầy lòng nhiệt thành như thế.

Ta không vào quấy rầy, chỉ lặng lẽ quay người, trở về nhà một mình.

“Phu quân! Phu quân! Thiếp có chuyện muốn nói!”

Hỉ Nhi về nhà luôn rộn ràng như đốt pháo, lon ton chạy đến mức trán đẫm mồ hôi giữa mùa đông.

Ta bất giác muốn trêu nàng một chút.

“Chậm thôi, chậm thôi. Ta cũng có chuyện muốn nói. Là chuyện vui đấy.”

Đôi mắt tròn vo như mèo con của nàng chớp chớp.

“Chuyện vui gì? Chàng nói trước đi.”

“Là chuyện tướng quân nói… nàng lập được nhiều công, nên ngài đồng ý trong khả năng của mình, sẽ cho nàng một nguyện vọng.”

Thấy mắt nàng càng sáng, ta lập tức bẻ lái.

“Tiện đây, phu quân cũng mặt dày… muốn mượn vinh của thê tử, xin một cơ hội thăng chức.”

“A! A… a? Vậy… vậy phải làm sao? Muội… muội đã hứa với Đoản Nhi tỷ rồi… giờ phải làm sao đây? Muội đúng là vô dụng mà…”

Nàng cuống đến mức xoay mòng mòng. Gặp cơ hội hiếm có, điều đầu tiên nàng nghĩ tới là cho Trần Đoản Nhi. Tiếp theo là cho ta. Chỉ bản thân… chẳng thèm nghĩ đến.

Quảng Cáo Dưới Nội Dung (728x90)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Banner Quảng Cáo Footer (970x90)