Mặc dù mọi người đều nhất trí cho rằng việc tương tác trực tiếp với lãnh đạo sẽ rất căng thẳng, nhưng họ lại rất hứng thú với việc vây xem vị tổng tài vốn luôn lạnh lùng, thần bí và không cùng đẳng cấp với họ chơi bóng.
Cho nên phương án tốt nhất chính là hy sinh bạn bè, cử hai người gan lớn lên chơi cùng, còn những người khác ngồi trên khán đài hô cổ vũ.
Tống Căng Úc ngay từ đầu đã là mục tiêu của mọi người, bởi vì kỹ thuật của anh tốt, nhìn qua cũng không sợ Trình Lẫm Châu như những người khác.
"Tôi không muốn đi." Anh lắc đầu từ chối.
"Vì sao?" Cậu nhóc đã mời Trình Lẫm Châu đến biết Tống Căng Úc luôn che chở bọn họ, mặt dày mày dạn cầu xin, "Thầy Tống cứu em đi, với kỹ thuật của em thì lên đó chỉ làm mất mặt tổ dự án của chúng ta thôi!"
Tống Căng Úc khẽ nhướng mày: "Chẳng lẽ cậu còn muốn đánh thắng sao?"
"!" Cậu nhóc lộ vẻ sợ hãi.
Đồng đội của cậu ta ở bên cạnh ồn ào: "Cậu không muốn công việc nữa à! Bảo cậu đi chơi chứ không phải làm đối thủ, dỗ tổng tài vui vẻ là xong việc mà? Cậu muốn thầy Tống làm cái loại việc nặng việc dơ này sao?"
Tống Căng Úc nghĩ, dù sao những người đang ngồi đây ai lên cũng sẽ bị đánh bại, mất mặt cũng không sao.
Triệu Giản bên cạnh cuối cùng cũng hoàn hồn, vọt tới bên cạnh Tống Căng Úc: "Không được, thầy Tống không thể đi! Em có vấn đề công việc quan trọng muốn hỏi anh!"
"Vậy chỉ có thể để tôi và kỹ sư Lữ lên." Nhậm Lãng thấy thế, khẽ mỉm cười đứng dậy, "Yên tâm đi, chúng tôi tuyệt đối sẽ giữ thể diện cho tổng tài, để cậu ấy thắng một cách vui vẻ."
Tống Căng Úc ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn hắn ta một cái: "Anh cũng tự tin đấy."
Nhậm Lãng: "......"
Kỹ sư Lữ cũng cười, giả vờ không nghe ra ý của Tống Căng Úc: "Nếu bạn trai thầy Tống cũng ở đây thì tốt rồi, cậu ấy không phải học tennis sao?"
Tống Căng Úc còn chưa trả lời, Triệu Giản đã lắc đầu nguầy nguậy: "Không không không, không thể thế được."
NTR trực diện, thảm quá đi!
Tống Căng Úc kỳ quái quay đầu nhìn cô.
Nhậm Lãng và kỹ sư Lữ bước vào sân, ánh mắt Trình Lẫm Châu lướt qua một cái, cũng không nói gì, nâng vợt bóng lên ý bảo phát cầu.
Chử Dật Kiệt rất hưng phấn, mặc dù hắn cũng hy vọng chị dâu có thể cùng chơi, nhưng lúc đó nhất định sẽ biến thành một trận đấu tình ý. Không bằng đội hình hiện tại, cạc cạc giết chóc loạn xạ siêu thỏa mãn.
Trình Lẫm Châu cơ bản cũng để Nhậm Lãng phát huy, y đánh rất tùy tiện, nhưng loại ung dung này lại rất áp đảo, im lặng tuyên bố thắng bại đều nằm trong tầm kiểm soát của y.
Nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện y chỉ đánh quả cầu về phía một người trong đội đối diện, những quả khác hoặc là giao cho Chử Dật Kiệt, hoặc là đơn giản đánh trả lại, để lại đủ đường sống.
Kỹ sư Lữ ý thức được điểm này, hoàn toàn buông lỏng, bỏ qua mọi mối quan hệ trong công việc để toàn lực ứng phó.
Mà Nhậm Lãng một là muốn nhân cơ hội lộ mặt trước mặt đại Boss, hai là để thể hiện bản lĩnh trước Tống Căng Úc, tuy nhiên tình thế lại chuyển biến thành —— kỹ sư Lữ không địch lại Trình Lẫm Châu, nhưng cùng Chử Dật Kiệt đánh qua đánh lại, khó khăn lắm bắt được một chút hy vọng chiến thắng để xoay chuyển tình thế, thì tất cả đều bị hủy trong tay Nhậm Lãng.
Mấy người khác bên sân cũng càng xem càng say mê, rất nhiều lần đều tiếc nuối vỗ đùi. Tiếng thở dài truyền đến tai Nhậm Lãng, hắn ta càng thêm nóng nảy mất kiên nhẫn, động tác vung vợt đều biến dạng, mặt dữ tợn dốc hết sức đập một quả cầu về phía Trình Lẫm Châu.
Trình Lẫm Châu lần này không buồn nâng vợt, đứng yên bất động nhìn chằm chằm quả cầu đập vào lưới, rồi lăn lóc trở lại dưới chân đối diện.
Bên sân yên tĩnh lại, bị phản ứng quá khích của Nhậm Lãng dọa sợ, có chút lo lắng nhìn hắn ta, lại cẩn thận ngắm nhìn bóng dáng cao lớn thẳng tắp kia.
Nhậm Lãng đột nhiên bừng tỉnh, che giấu xoa mặt, tay chân khẽ run, không thể tin được mình lại làm trò hề như vậy trước mặt ông chủ.
May mắn. Trình Lẫm Châu không nói gì, nâng cằm về phía Chử Dật Kiệt bên cạnh: "Phát bóng."
Chử Dật Kiệt: "Được!"
Nhậm Lãng thở phào nhẹ nhõm, tranh thủ liếc nhìn khán đài, lại thấy mỹ nhân tóc dài búi cao đuôi ngựa kia tựa lưng vào ghế, không chớp mắt nhìn...
Tống Căng Úc đương nhiên là nhìn Trình Lẫm Châu.
Ngày thường hai người họ có rất nhiều cơ hội đánh với nhau, nhưng cơ hội quan sát đối phương giả vờ ứng phó cấp dưới như thế này thì thật hiếm có. Dưới chiếc băng đô thể thao màu đen, cặp mắt sắc bén kia bình tĩnh không gợn sóng, lại có một loại khí thế coi thường tất cả.
Nếu ở sân bóng trường học gặp được như vậy... Hẳn là anh cũng sẽ đứng ở ngoài lan can xem, sau đó lúc nghỉ ngơi sẽ đưa cho đối phương một chai nước.
Ngón tay lướt qua chai nước khoáng, trong lòng Tống Căng Úc dâng lên một tia tiếc nuối.
Với tính cách và năng lực này của Trình Lẫm Châu, chắc chắn sẽ là đại ca học đường có một đám đàn em đi theo nhỉ? Học sinh hư khóa trên và lưu manh trường khác nhìn thấy y đều phải đi đường vòng.
Nhưng trừ lúc còn bé, anh chưa từng thấy đối phương ở trường học trông như thế nào. Hai năm ở nước ngoài kia cũng đều là Trình Lẫm Châu chạy đến tìm anh, anh bận rộn việc của mình, một lần cũng chưa đến Nhật Bản thăm y.
Trình Lẫm Châu lại quan sát hết mọi trải nghiệm nhân sinh của anh, uổng công bản thân lớn hơn y nhiều tuổi như vậy...
Quả thực quá không công bằng.
Tống Căng Úc càng nghĩ càng uể oải, khóe miệng đều trĩu xuống.
Theo tiếng tennis rơi xuống đất, Trình Lẫm Châu kêu tạm dừng.
"Nghỉ ngơi một lát." Nói xong, y nhấc chân đi về phía bên sân.
Ánh mắt liếc qua thấy có người ngồi xuống ở một chỗ trống, Tống Căng Úc lấy lại tinh thần từ suy nghĩ, nghiêng mắt nhìn một cái.
Trình Lẫm Châu nhìn thẳng phía trước, ngón tay thon dài rõ ràng kéo kéo cổ áo tản nhiệt, khuôn mặt anh tuấn vẫn bình tĩnh:
"Vừa rồi hình như thiết kế Tống vẫn luôn nhìn tôi?"
Chử Dật Kiệt đi chậm hai bước vừa lúc nghe được lời này, một ngụm nước vì sặc mà phun ra trên mặt đất.
Không phải chứ???
Đại ca và chị dâu đang diễn cái gì vậy?
Hắn đảo mắt qua lại, ngồi xuống bên cạnh Trình Lẫm Châu.
Khóe môi Tống Căng Úc giật giật, một lần nữa quay đầu lại: "...... Không có."
Giọng anh trầm thấp, mang theo vài phần buồn bực, "Tôi đang nhìn vợt bóng của Trình tổng, rất đẹp."
"Ồ." Trình Lẫm Châu nói, "Là tôi hiểu lầm." Y dừng một chút, đưa cán vợt bóng đã được đặt làm riêng qua, "Tặng anh?"
Chử Dật Kiệt ở bên cạnh trợn trắng mắt. Người một nhà thì tặng hay không tặng cái gì, chị dâu thích thì đặt làm cho anh ấy một cái phiên bản đôi là được rồi.
Nhưng Tống Căng Úc chần chờ một lát, lại thật sự lặng lẽ nhận lấy vợt bóng, ôm vào lòng.
Chử Dật Kiệt uống nước, mặt đầy dấu chấm hỏi lén lút nhìn hai người họ.
Hai người rơi vào im lặng.
Một lát sau, Tống Căng Úc cúi người từ thùng giấy lấy ra một chai đồ uống thể thao, im lặng đưa cho đối phương. Trình Lẫm Châu rũ mắt quét qua, nhận lấy, vặn nắp chai, lại giơ tay đưa trả lại.
"Cái này là cho anh." Y nói.
Ngữ khí Trình Lẫm Châu nhàn nhạt: "Quá rẻ, tôi không uống."
"......" Chử Dật Kiệt cố nhịn để không phun ra ngụm nước trong miệng.
Chị dâu vẫn không tức giận, ôm vợt bóng đứng lên, ôn hòa nói: "Vậy Trình tổng uống gì? Tôi đi mua cho."
Trình Lẫm Châu ngước mắt nhìn anh, im lặng vài giây, cũng đứng dậy khỏi chỗ ngồi, hai tay đút túi quần: "Đi cùng đi."
Hai người một trước một sau rời khỏi sân tennis.
Chử Dật Kiệt gãi đầu, không nhìn thấy cô gái nhỏ ban đầu ngồi bên cạnh chị dâu, mặt cũng đang đầy dấu chấm hỏi nhìn chằm chằm bóng dáng hai người rời đi.
Kỹ sư Lữ đang đứng ở xa uống nước, đáy mắt lộ ra vài phần nghi ngờ.
Trang phục thể thao của Trình tổng... rất giống với thân hình bạn trai nhỏ của thầy Tống.
Người cao hơn 1m90 vốn không nhiều, lại xem tỷ lệ vóc dáng này... Không, không thể nào.
Vị bạo quân sấm rền gió cuốn trong lời đồn của giới kinh doanh làm sao có thể là người bạn trai tốt ngày nào cũng đón người yêu tan tầm? Chuyện này quá hão huyễn.
Kỹ sư Lữ phủ nhận ý nghĩ này, lại thoáng nhìn sắc mặt âm trầm của Nhậm Lãng bên cạnh, thở dài lắc đầu.
......
"Rốt cuộc có chuyện gì vậy?"
Tìm một góc khuất, Trình Lẫm Châu đẩy người đang rầu rĩ không vui vào lưới sắt, nhéo cằm lắc lắc khuôn mặt, "Ai chọc phu nhân bảo bối của em giận? Là đồng nghiệp của anh chủ động gọi em đến, em cũng không làm khó dễ họ mà?"
Ai trách y cái này. Tống Căng Úc vẫn ôm vợt bóng trong lòng, hàng mi dài rũ xuống: "Anh cảm thấy không công bằng."
"Cái gì không công bằng?" Trình Lẫm Châu đang định nghi ngờ phu nhân có phải lòng từ bi phát tác, cho rằng y áp bức nhân viên, liền nghe Tống Căng Úc tiếp tục nói:
"Em biết rất nhiều chuyện về anh, nhưng anh lại không biết về em."
"......" Sao lại đột nhiên so đo vấn đề này?
"Đều nói nhìn xuống có thể thấy nhiều thứ hơn so với ngước nhìn, anh lớn hơn em gần 10 tuổi, thế mà vẫn luôn bị em nắm rõ trong lòng bàn tay." Tống Căng Úc gạt tay y ra, cánh môi khép mở nhẹ giọng lên án, "Tra nam."
Trình Lẫm Châu: "......"
Khó khăn lắm mới hiểu được ý phu nhân, Trình Lẫm Châu dở khóc dở cười nói: "Cái này cũng bị coi là tra nam? Cũng không phải giả mạo thân phận người khác lừa anh làm vợ em."
Tống Căng Úc hơi quay mặt đi: "Chính là tra."
Rốt cuộc là đang giận hay là làm nũng đây?
Ôm người dỗ dành hết lời mà vẫn không thấy khá hơn, Trình Lẫm Châu thở dài, đút tay vào túi:
"Chuyện quá khứ anh không cần thiết phải biết từng li từng tí, em thích anh từ năm 5 tuổi, có những chuyện ngay cả em cũng không nhớ rõ, có những chuyện thật sự rất ngốc nghếch —— lần anh bị anh trai em lừa mất nụ hôn đầu, em đã húc đầu vào anh ấy làm anh ấy ngã xuống hồ nước gần nhà, chuyện như vậy anh cũng muốn biết sao?"
Tống Căng Úc ngẩn ra, giơ tay bắt lấy ống tay áo y: "Cậu ta có đánh em không?"
"Không có." Lông mày Trình Lẫm Châu giật giật, gân xanh ở cằm căng chặt, "Anh ấy cảm thấy có lỗi."
Sao có thể không đánh. Từ nhỏ đã luyện tập võ thuật và boxing chính là vì những khoảnh khắc quyết đấu giữa đàn ông như thế này.
Trình Lẫm Châu khẽ khom lưng, dùng góc nhìn thấp hơn ngước mặt nhìn phu nhân, giọng nói cũng dịu dàng và thấp hơn: "Chị ơi, em sắp mổ tim ra cho chị gái xem rồi, lớn như vậy nhưng không một ngày nào không liên quan đến chị, trong đầu toàn nghĩ làm sao để có được chị. Theo đuổi chị gái muộn là bất đắc dĩ thôi, nếu năm 15 tuổi chị chịu hôn em, em đã chuẩn bị theo đuổi chị gái từ năm 15 tuổi rồi, nhưng chị không đồng ý, bảo em thành niên rồi hỏi lại."
Khi đó y đã có thể gây ra phiền phức không nhỏ cho Trình Đình Tranh. Bản chất của y ngăn cản y không thể tham gia vào trận đấu mà không chuẩn bị, nếu không có đủ sức mạnh để tranh chấp với đối thủ, tất nhiên không thể nhảy ra trước mặt Tống Căng Úc mà thổ lộ lòng mình.
"Nói đi nói lại chỉ có thể trách em nhỏ tuổi hơn anh." Giọng y càng thấp, cố ý mang theo một tia tủi thân, trán cọ vào cổ phu nhân, "Chẳng lẽ anh lại không thích người nhỏ tuổi hơn mình?"
Tống Căng Úc mím môi, chậm rãi giơ tay xoa đầu y: "...... Thích."
"Hoặc..." Trình Lẫm Châu ngồi thẳng dậy, đuôi lông mày khẽ nhếch, "Nếu phu nhân thích em trước, yêu thầm em mấy năm, thì sự hiểu biết về em của anh chắc chắn sẽ nhiều hơn một chút."
"Cái đó không được." Tống Căng Úc lập tức nhíu mày, nghĩ đến khả năng đó trong lòng liền khó chịu, "Em phải thích anh trước." Sau đó giọng nói nhỏ dần, "...... Anh có thể cố gắng không để em theo đuổi quá lâu."
Trình Lẫm Châu bật cười, quỳ một gối xuống đất, nắm tay phu nhân thành kính hôn lên: "Em bảo đảm."
Chỉ cần biết đến người này, bất kể thời gian nào, hay thân phận gì, đều không thể không yêu anh.
Tống Căng Úc nghiêng đầu nhìn y, lại nhìn bàn tay mình đang bị nắm, rút ra, mu bàn tay vỗ nhẹ lên mặt đối phương: "Ngày em mất trí nhớ trở về, đã tát vào chỗ này một cái, còn nhớ không?"
"......"
Trình Lẫm Châu hạ đầu gối bên kia xuống, quỳ thẳng tắp, bắt lấy tay phu nhân ấn lên mặt mình: "Vợ ơi, em sai rồi. Anh đánh trả lại được không? Mạnh như nào cũng được."
Sao anh nỡ.
Tống Căng Úc xòe ngón tay, nhéo một cái lên khuôn mặt nơi nào cũng phù hợp với thẩm mỹ của mình, cười ra lúm đồng tiền nhỏ.
"Sao đột nhiên lại suy nghĩ linh tinh vậy?" Trình Lẫm Châu đứng dậy, kéo phu nhân đã vui vẻ trở lại vào lòng, sờ sờ bụng nhỏ, "Sẽ không mang thai chứ?"
"Chỉ biết nói bậy." Tống Căng Úc trừng y, "Em ở trường học trông như thế nào? Kể anh nghe một chút. Là học sinh ngoan hay là đứa trẻ hư làm giáo viên đau đầu?"
"Trong trường học?" Hai người chậm rãi đi ra ngoài, Trình Lẫm Châu cố gắng hồi tưởng, "Em không mấy khi nghe giảng, nội dung đều quá đơn giản. Giờ học thì ngủ, tan học chơi bóng, buổi tối tự học, khi rảnh sẽ nghĩ làm sao để lén đi nhìn anh."
"Bạn bè đâu? Em có nhiều bạn bè không?"
"Cũng được." Trình Lẫm Châu tặc lưỡi, tính cách y không quái gở nhưng cũng tuyệt đối không dễ gần, bạn bè cùng nhau chơi bóng thì không thiếu, còn lại thì y ngại bạn cùng lứa tuổi ấu trĩ, "Anh thật sự muốn biết? Vậy em nộp vào trường anh xin học nghiên cứu sinh nhé?"
Tống Căng Úc làm sao không biết y có suy nghĩ quỷ quái gì, hừ lạnh: "Anh sẽ không làm loạn với học sinh."
"Loại chuyện này không phải do anh quyết định, thầy Tống."
Trình Lẫm Châu khẽ cười một tiếng, giọng nói từ phía trên rơi xuống, tựa như một tấm lưới bao phủ lấy anh: "Em yêu anh là định mệnh, anh cam tâm tình nguyện làm vợ em, bị em làm cũng là định mệnh."
Tống Căng Úc không nói, ngước mắt quét qua khóe môi nhếch lên của đối phương, tim đập thình thịch.
Đúng vậy. Anh vẫn luôn thích sự kiêu ngạo, tự tin như vậy của Trình Lẫm Châu, chỉ có như vậy mới có thể k*ch th*ch bản năng h*m m**n chinh phục của anh, cùng với khát vọng bí ẩn được chinh phục.
Anh đặt chiếc vợt bóng kia xuống đất, vùi mặt ôm lấy vòng eo thon chắc của đối phương.
.
Trình Lẫm Châu đi công tác ở nơi khác.
Tống Căng Úc tính toán nhân khoảng thời gian này đẩy nhanh công việc, hoàn thiện chi tiết phương án cuối cùng, sau đó là có thể vẽ bản vẽ thi công chuẩn bị giao bản thảo.
Không ngờ đội ngũ hợp tác vốn luôn thuận lợi lại xuất hiện vấn đề, Nhậm Lãng đột nhiên bắt đầu phát điên.
Ý kiến đưa ra đông một khối tây một khối, hôm nay nói thiết kế thoát nước không hợp lý, sau khi anh và mấy đồng nghiệp sửa lại, thì hắn ta lại nói phương án mới ảnh hưởng đến hệ thống sưởi và điện khí, nhưng bọn họ căn bản không hề sửa đổi bố cục của hai thứ đó.
Tống Căng Úc cảm thấy rất vô nghĩa, anh luôn công tư phân minh, ghét nhất người khác cản trở công việc khiến lãng phí thời gian, vì thế sau khi bản phương án cuối cùng thứ 4 bị soi mói, anh ném tài liệu vào mặt Nhậm Lãng.
"Có bệnh thì chữa bệnh, không muốn làm thì cút, đừng làm chậm trễ thời gian của mọi người."
Nhậm Lãng bị anh ném tài liệu như vậy, trong văn phòng lại không có người khác, hắn ta cũng lười giả vờ, ngữ khí không che giấu sự trào phúng: "Tính tình thiết kế Tống thật lớn, là người đều sẽ phạm sai lầm, những đồng nghiệp kia của anh cũng không thiếu những lần liên lụy khiến anh phải sửa lại phương án, sao đến tôi có chút chi tiết sơ suất cũng không được? Trong mắt anh, tôi là cái gì, người máy vạn năng à?"
Tống Căng Úc nhìn hắn ta như nhìn bệnh nhân tâm thần, không hiểu sao mình phát hỏa một trận lại có thể khiến người này tự suy diễn ra là lời khen: "Lương bọn họ còn kém xa anh. Kỹ sư Nhậm chẳng lẽ không rõ ở vị trí nào thì phải chịu trách nhiệm đó sao? Nếu anh không muốn đảm nhận vị trí tổng kỹ sư này nữa thì hoàn toàn có thể giao cho người khác."
"Anh lấy lập trường gì để nói lời này?" Nhậm Lãng đứng dậy khỏi ghế xoay, "Thiết kế Tống, hai chúng ta là cùng cấp, anh không có tư cách sa thải tôi."
Hắn ta nhìn chằm chằm mỹ nhân tóc dài trước mặt, ánh mắt mang theo ác ý dao động lên xuống: "Hay là anh cho rằng mình đã leo lên cành cao nên không sợ hãi?"
Tống Căng Úc nắm chặt nắm đấm bên hông, im lặng nhẫn nhịn.
Tính tình anh cũng không tốt, đối với loại người này không thích nói nhảm, tương đối có khuynh hướng muốn dùng nắm đấm làm đối phương câm miệng. Nhưng đây dù sao cũng là chuyện trong công ty, anh không muốn nhanh như vậy đã gây phiền phức cho Trình Lẫm Châu.
Dáng vẻ này lọt vào mắt Nhậm Lãng thì hắn ta cho rằng mình đã chạm vào chỗ đau của anh, ngữ khí càng thêm sắc bén:
"Giả vờ cái gì mà toàn tâm toàn ý với bạn trai không tiếp nhận người khác? Tôi chính thức theo đuổi anh thì anh không phản ứng, nhìn thấy Trình tổng thì mắt mong mỏi dán lên, vì cái gì? Chỉ vì cậu ta có tiền? Vì cậu ta đẹp trai?"
Nghe được lời này, nắm đấm Tống Căng Úc ngược lại thả lỏng, bình tĩnh hỏi lại một câu: "Chứ sao nữa?"
Anh thật sự rất nghi hoặc: "Anh rõ ràng biết mình không bằng cậu ấy ở mọi mặt, tại sao còn không chịu phục?"
Mặt Nhậm Lãng hoàn toàn tối sầm lại, tức muốn hộc máu nói: "Anh cho rằng mình là cái thá gì, Trình tổng có thể nhìn trúng anh? Tôi nói cho anh biết, Trình tổng đã kết hôn, ngay cả làm tiểu tam anh cũng không đủ tư cách, bớt mơ mộng hão huyền đi!"
"Nói bậy!"
Cửa văn phòng bị đẩy ra, Triệu Giản không biết từ đâu xông ra, trút xuống một tràng mắng mỏ xối xả vào Nhậm Lãng, từ ngữ phong phú, Tống Căng Úc nghe mà ngây người.
Cho đến câu cuối cùng cũng đầy khí phách, "—— là Trình tổng vội vàng muốn l*m t*nh nhân của thầy Tống nhà chúng tôi! Thầy Tống có bạn trai rồi mà Trình tổng vẫn luôn theo đuổi! Anh thì biết cái quái gì!"
Văn phòng chìm vào yên lặng.
Cảm thấy sau lưng có gió, Tống Căng Úc cứng đờ quay đầu lại, thấy một hàng thành viên của dự án đứng bên ngoài với vẻ mặt ngơ ngác.
"......"
