📢
Tên Miền Chính Thức
Chỉ truy cập qua link bên dưới
trumtruyen.xyz
Cộng đồng: Discord Telegram
Banner Quảng Cáo Header (970x90)
Tôi Quay Lại Nhân Gian, Tự Kiếm Tiền Rồi Đốt Cho Mình

Chương 5:




Từ đó không cần sợ bố mẹ nửa đêm lôi tôi đến bệnh viện, rút cạn m.á.u trong người để cứu Lâm Tư Duệ nữa.
Đáng tiếc, cuối cùng tôi vẫn c.h.ế.t.
Giờ khắc này, có lẽ là vì tâm nguyện đã hoàn thành, sợi dây căng trong lòng tôi chợt buông lỏng, linh hồn cũng trở nên nhẹ bẫng.
Tôi không chống đỡ nổi nữa, trượt ngồi xuống đất, mỉm cười nói:
“Tôi đã nói rồi, người c.h.ế.t là tôi, nhưng anh lại không tin.”
Cố Cảnh Thâm quả thật không tin, thấy tôi không chịu nói rõ, sắc mặt anh lại lạnh xuống.
“Cô không giấu được lâu đâu.”
“Cảnh sát đã nói sẽ làm giám định ADN khẩn cấp, khoảng một tiếng là có kết quả.”
Trong bóng tối, bàn tay anh chộp tới, túm lấy vai tôi, kéo tôi ra khỏi kho, nhét vào xe cảnh sát.
Dưới ánh trăng, thân hình cao lớn của anh đổ xuống trước mắt tôi một mảng bóng đen, giọng nói lạnh lùng.
“Tôi sang đó hỗ trợ, trước khi có kết quả, cô cứ ở yên trong xe, đừng hòng chạy trốn.”
Dứt lời, cửa xe “rầm” một tiếng đóng lại.
Tôi không phản kháng, cúi đầu nhìn thân thể mình ngày càng trở nên trong suốt.
Cười khổ một tiếng:
“Tôi sắp tiêu tán rồi, không đợi được kết quả đâu.”
Xuyên qua cửa kính xe, tôi thấy Cố Cảnh Thâm quay người, không quay đầu lại, bước về phía kho.
Tôi nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh dần dần đi xa, nước mắt trào ra một giọt.
Một năm trước, tôi đã khao khát biết bao bóng dáng ấy bước vào kho.
Nỗi đau xương vỡ, tuyệt vọng kêu cứu không ai đáp lại.
Khi đó, tôi vẫn luôn nhìn chằm chằm cửa kho, gọi chú nhỏ hết lần này đến lần khác.
“Chú nhỏ, cứu em.”
“Chú nhỏ, em đau.”
“Chú nhỏ, em nhớ chú lắm.”
Bóng dáng người đàn ông cuối cùng cũng hoàn toàn chìm vào màn đêm.
Tôi hé môi, giọng nhẹ đến mức chỉ cần một cơn gió thổi qua là tan biến.
“Cố Cảnh Thâm, đợi khi tôi quay về địa phủ, tôi sẽ đi đầu thai.”
“Chú nhỏ, tạm biệt.”
Lời vừa dứt, trong xe cảnh sát vang lên tiếng báo giờ đúng điểm.
Mười hai giờ đêm đã đến.
Khi tiếng báo giờ kết thúc, thân ảnh trong xe cũng đã biến mất.
Ngay khoảnh khắc bóng người trong xe tan biến, Cố Cảnh Thâm đang đi về phía kho bỗng khựng bước, như có cảm giác gì đó, quay đầu nhìn lại.
Xe cảnh sát vẫn đỗ nguyên tại chỗ, cửa kính một mảnh tối đen tĩnh lặng.
Sự yên tĩnh ấy khiến anh vô cớ dâng lên một nỗi bất an.
Nhưng cửa xe đã khóa, chìa khóa vẫn trong tay anh, Lâm Vãn Chi tuyệt đối không thể từ trong xe trốn ra.
Anh rất nhanh ép nỗi bất an xuống, quay lại đi vào kho.
Không lâu sau, huân chương phủ đầy gỉ sét sau khi được xử lý hóa học đã được khôi phục, đưa tới trước mặt Cố Cảnh Thâm.
“Cố thiếu tướng, mời anh nhận diện.”
Cố Cảnh Thâm nhận lấy huân chương, ánh mắt đầu tiên liền nhìn rõ ba chữ “Lâm Vãn Chi” khắc trên đó.
Anh lập tức sững sờ.
Đây vậy mà lại là huân chương của Lâm Vãn Chi!
Anh vẫn nhớ rõ, năm đó trong đợt cứu trợ lũ lụt, sau khi cô lập công, chính tay anh trao và đeo huân chương này cho cô.
Lâm Vãn Chi vô cùng quý trọng nó, luôn mang theo bên mình, chưa từng rời nửa bước.
Nhưng sao có thể chứ?
Huân chương này là cảnh sát tìm thấy trong tay hài cốt, sao lại có thể thuộc về Lâm Vãn Chi?
Nỗi bất an trong lòng Cố Cảnh Thâm lần nữa dâng lên.
Anh siết c.h.ặ.t huân chương, trong đầu vô thức hiện lên câu nói trước đó của Lâm Vãn Chi.
【Tôi đã nói rồi, người c.h.ế.t là tôi, nhưng anh lại không tin.】
Tim Cố Cảnh Thâm run lên dữ dội, anh đột ngột xoay người, vội vã chạy tới bên xe, dùng chìa khóa mở cửa.
Giọng nói mang theo run rẩy không tự chủ:
“Lâm Vãn Chi, cô……”
Lời nói đột ngột dừng lại, anh đứng sững tại chỗ.
Trong xe, không có một ai!
Cửa xe vẫn khóa, chìa khóa còn trong tay anh, Lâm Vãn Chi làm sao có thể đột nhiên biến mất?
Cố Cảnh Thâm siết c.h.ặ.t nắm tay, ép bản thân bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn về phía biệt thự nhà họ Lâm đang sáng đèn phía xa.
Khoảnh khắc này, anh chợt nhớ đến ánh mắt hận thù khắc cốt của Lâm Vãn Chi khi cô khống chế Lâm Tư Duệ.
Tim anh chợt thắt lại.
Anh dùng tốc độ nhanh nhất, lao thẳng về phía biệt thự nhà họ Lâm.
Dọc đường, đầu óc rối bời.
Nếu Lâm Vãn Chi trước mặt cảnh sát còn làm chuyện dại dột, cho dù anh liều mạng, cởi bỏ bộ quân phục này cũng không cứu nổi cô!
Cùng lúc đó, trong biệt thự nhà họ Lâm.
Vết thương ở cổ của Lâm Tư Duệ đã được băng bó, cô ta yếu ớt tựa vào lòng Lâm phu nhân.
Cha Lâm và mẹ Lâm vừa an ủi cô ta, vừa mắng Lâm Vãn Chi là đồ bạch nhãn lang.
Đang mắng hăng say, bỗng nhiên “rầm” một tiếng.
Cửa lớn bị đẩy ra, Cố Cảnh Thâm sải bước xông vào.
Anh mồ hôi đầy đầu, thần sắc căng thẳng.
Quét mắt nhìn một vòng, thấy người nhà họ Lâm đều bình an vô sự, trái tim vốn nên thả lỏng của anh lại càng siết c.h.ặ.t hơn.
“Lâm Vãn Chi đâu?”
Người nhà họ Lâm đều bị dọa giật mình.
Lâm Tư Duệ thấy là anh, ánh mắt lập tức sáng lên, bước tới định ôm lấy cánh tay anh.
“Cảnh Thâm, anh tìm em gái làm gì?”
“Thế nào rồi, sau núi thật sự có hài cốt sao?”
Trong lòng Cố Cảnh Thâm rối bời, theo bản năng đẩy thân thể đang dán tới của cô ta ra, lại hỏi một lần nữa.
“Lâm Vãn Chi đã quay về chưa?”
Lâm Tư Duệ bị đẩy ra, ánh mắt tối sầm lại, lắc đầu.
“Em gái lại biến mất rồi sao?”
Cô ta đảo tròn mắt, che miệng làm ra vẻ lo lắng: “Chỉ có em gái biết nhà kho bỏ hoang sau núi có x.á.c c.h.ế.t.”
“Có phải em ấy g.i.ế.c người, sợ cảnh sát bắt nên hoảng loạn bỏ trốn rồi không?”
Lời vừa dứt, bố mẹ Lâm lập tức phụ hoạ.
Bố Lâm giận dữ c.h.ử.i rủa: “Đúng vậy, Lâm Vãn Chi chắc chắn là hung thủ g.i.ế.c người.”
“Nó còn dám g.i.ế.c người bỏ trốn, đúng là không bằng súc sinh, nhà họ Lâm chúng tôi không có đứa con gái độc ác như thế.”
Mẹ Lâm cũng thì thào: “Sớm biết thế thì năm nó 15 tuổi để nó c.h.ế.t luôn cho rồi!”
“Nó sống đến giờ cũng chỉ vì có m.á.u dùng được, nếu sớm rút hết m.á.u truyền cho Tư Duệ thì bệnh Tư Duệ đã khỏi rồi.”
Những lời độc ác cay nghiệt ấy khiến Cố Cảnh Thâm lạnh như tượng đá.
Anh siết c.h.ặ.t nắm tay, khớp xương kêu răng rắc: “Kết quả giám định chưa ra mà các người đã vội vàng đổ tội lên đầu Vãn Chi.”
“Làm cha mẹ mà như thế sao?”
Bố mẹ Lâm không để tâm, còn định mắng tiếp thì bị tiếng bước chân gấp gáp cắt ngang.

Là cảnh sát chạy đến, mặt mũi nghiêm trọng:
“Thiếu tướng Cố, kết quả giám định ADN của t.h.i t.h.ể đã có.”
Nghe vậy, lòng Cố Cảnh Thâm bỗng nảy lên, không hiểu sao lại dâng lên dự cảm chẳng lành.
Chưa kịp mở miệng, cảnh sát đã nói thẳng —
“Pháp y thông qua xét nghiệm Luminol, xác định nạn nhân t.ử vong cách đây một năm, và ADN chiết xuất từ xương... hoàn toàn trùng khớp với Lâm Vãn Chi.”
Câu nói vừa dứt, cả biệt thự im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Cố Cảnh Thâm siết c.h.ặ.t t.a.y, huy hiệu sắc nhọn đ.â.m sâu vào lòng bàn tay, đau đớn giúp anh tỉnh táo.
Anh bước tới gần, gần như hoảng loạn, nhìn chằm chằm vào cảnh sát, giọng trầm lạnh:
“Anh nói gì? Lặp lại lần nữa.”
Chưa kịp cảnh sát nhắc lại, bố mẹ Lâm đã la lên trước.
Bố Lâm hét khàn giọng: “Không thể nào!”
“Cảnh sát à, anh nói đùa sao? Lâm Vãn Chi vừa mới ở đây với chúng tôi, sao có thể là người đã c.h.ế.t?”
Mẹ Lâm cũng run rẩy bước tới, giọng nhò:
“Các anh nhất định nhầm rồi, có phải ADN của hung thủ và nạn nhân bị trộn lẫn không?”
“Tôi khuyên các anh kiểm tra lại, Lâm Vãn Chi sống sờ sờ ra đấy, chúng tôi thấy cô ta làm kè g.i.ế.c người còn đáng tin hơn là nạn nhân đấy.”
Lâm Tư Duệ đứng bên cạnh, ánh mắt chớp chớp.
Cô ta cũng không tin Lâm Vãn Chi đã c.h.ế.t, người c.h.ế.t sao có thể xuất hiện ở nhân gian?
Nhưng trước mặt bao người, cô ta không tiện c.h.ử.i rủa như bố mẹ mình, suy nghĩ một lát rồi nói thêm:
“Cảnh sát à, chúng tôi không nghi ngờ chuyên môn của các anh, chỉ là em tôi vừa mới có mặt, có khi nào cô ấy làm trò gì đó với t.h.i t.h.ể?”
“Bây giờ cô ấy lại đột nhiên mất tích, có lẽ đang chạy trốn vì sợ bị bắt, chi bằng tìm được cô ấy hỏi rõ đầu đuôi đã?”
Bố Lâm lập tức gật đầu tán thành:
“Đúng rồi, con tiện nhân Lâm Vãn Chi, vừa rồi còn dám bắt cóc chị mình, nó chuyện gì cũng dám làm!”
“Các anh nhất định đừng bị lừa, không thể để nó trốn thoát.”
Bố Lâm hận Lâm Vãn Chi thấu xương, vừa nhắc đến việc cô lại biến mất, vẻ mặt ông ta liền trở nên dữ tợn.
Cảnh sát cũng bị sự hung tợn ấy làm cho sửng sốt, liếc nhìn sang Cố Cảnh Thâm đang im lặng.
“Thiếu tướng Cố, theo lý mà nói, ADN được trích từ tuỷ xương, không thể sai.”
“Nhưng nếu các anh không tin, chúng tôi có thể làm lại lần nữa.”
Cuối cùng, Cố Cảnh Thâm cũng tỉnh lại.
Lần đầu tiên trong đời, vị thiếu tướng thép của khu Bắc mất tinh thần, tiếng người la hét bên tai cũng không kéo anh tỉnh lại được.
Trong đầu anh lặp đi lặp lại từng chi tiết từng lần gặp gỡ Lâm Vãn Chi.
Nhớ đến lần đầu tiên hôm nay anh nắm vai cô, thấy cơ thể cô lạnh đến kỳ lạ.
Khi đó, anh chỉ cho là vì cô ăn mặc phong phanh, nên mới buộc cô ở lại sảnh tiệc khách sạn, nơi có điều hoà.
Nhưng sau đó, vì cô liên tục gây rối, anh tức giận bỏ qua rất nhiều chi tiết.
Ví dụ, mỗi lần chạm vào, cơ thể cô đều lạnh lẽo.
Ví dụ, gương mặt cô trắng bệch khác thường, liên tục lặp lại câu: “Tôi đã c.h.ế.t rồi.”
Ví dụ, sau khi bắt cóc Lâm Tư Duệ, cô đặc biệt đến tiệm vàng mã để đốt tiền...
Cố Cảnh Thâm chật vật lùi về sau, đ.ấ.m mạnh vào tường bên cạnh!
Tiếng xương rắc lên, m.á.u chảy ra, đau đớn buộc anh phải dừng suy nghĩ.
Anh nắm c.h.ặ.t chiếc huy hiệu của Lâm Vãn Chi trong tay, như thể nó là điểm tựa cuối cùng.
Nhìn thẳng vào cảnh sát, anh nói từng chữ một:
“Làm lại xét nghiệm. Tôi muốn tận mắt chứng kiến kết quả.”
Cảnh sát đồng ý, đưa Cố Cảnh Thâm trở lại kho.
Bên trong đã dựng lên bàn xét nghiệm tạm thời, bên cạnh là chiếc bàn phủ vải trắng, bộ hài cốt sau khi được xử lý sạch sẽ đã được ghép thành hình người.
Cố Cảnh Thâm chỉ liếc nhìn, liền lập tức quay đầu.
Anh từng chiến đấu nơi tiền tuyến sinh t.ử, chưa bao giờ sợ hãi.
Nhưng lúc này, đối diện bộ hài cốt từng bị coi là không quan trọng này, anh lại không dám nhìn quá một giây.
Pháp y đã bắt đầu trích xuất ADN, kiểm nghiệm lại từ đầu, từng bước đều chính xác không sai.
Thời gian chờ đợi kéo dài đằng đẵng, cuối cùng, “tít” một tiếng, kết quả hiện ra.
Cố Cảnh Thâm nín thở, nhìn chằm chằm vào màn hình —
Pháp y đứng dậy, giọng điềm tĩnh tuyên bố:
“Xác nhận không sai, gene của người c.h.ế.t chính là Lâm Vãn Chi.”
“Rầm!”
Tiếng động lớn vang lên.
Mọi người quay lại nhìn, chỉ thấy vị thiếu tướng thép ngã quỵ xuống đất, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Cảnh sát vội vàng chạy đến đỡ anh:
“Thiếu tướng Cố, anh không sao chứ?”
Nhưng rồi họ sững sờ.
Cố Cảnh Thâm nắm c.h.ặ.t t.a.y, m.á.u nhỏ tí tách.
Thì ra là anh đã dùng chiếc huy hiệu vốn không có cạnh sắc nhọn ấy, đ.â.m vào tay đến bật m.á.u.
Nhìn gương mặt anh, đôi mắt sắc như chim ưng giờ đây đầy tơ m.á.u, như người vừa bị nhấn chìm đến gần c.h.ế.t.
“Anh không sao chứ?”
Cảnh sát ngập ngừng hỏi.
Lúc này, một cảnh sát khác từ ngoài kho chạy vào, tay cầm USB:
“Chúng tôi đã lấy được video giám sát ở khách sạn.”
“Không có sự xuất hiện của Lâm Vãn Chi.”
Mọi người ai cũng từng tiếp xúc trực tiếp với Lâm Vãn Chi, rõ ràng nhìn thấy cô bằng xương bằng thịt.
Nhưng trong camera, hoàn toàn không có bóng dáng cô.
Không một bằng chứng nào chứng minh cô từng tồn tại ở đó, như thể tất cả chỉ là giấc mộng.
Mọi người nhìn màn hình trống trơn, ai nấy đều sững sờ.
Cố Cảnh Thâm đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn nhìn khoảng không, nghẹn thở nơi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Anh từ trước đến nay không tin dị đoan, nhưng giờ đây, không nói được hai chữ “giả thần giả quỷ” nữa.
Lâm Vãn Chi, dường như thật sự... đã c.h.ế.t rồi.
Trong lòng anh trống rỗng, lảo đảo chạy đến trước bàn thiết bị, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào tờ kết quả giám định pháp y vừa in ra.
Cái tên trên báo cáo như đ.â.m thẳng vào mắt anh.
Anh vô thức giật lấy tờ giấy, ánh mắt rơi xuống bức ảnh đen trắng in trên đó.
Đó là ảnh thẻ năm 18 tuổi của Lâm Vãn Chi, là tấm ảnh cuối cùng anh chụp cùng cô.
Tấm ảnh thẻ đầu tiên của cô là năm 15 tuổi, khi cô vừa vào doanh trại, bị anh ép đi chụp.
Lúc đó cô đối địch với anh ra mặt, không khách khí mà gọi anh là ch.ó trung thành của cha mình.
“Anh nghe lời ba tôi định bán tôi đúng không? Đừng mơ!”
Lâm Vãn Chi như một con nhím nhỏ, ai đụng vào cũng bị đ.â.m.

 
Quảng Cáo Dưới Nội Dung (728x90)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Banner Quảng Cáo Footer (970x90)