Tô Cẩm mặc một chiếc váy liền đính kim sa lấp lánh màu vàng, trang điểm kỹ càng, tóc cũng uốn xoăn, mái bằng vẫn như cũ che khuất đôi mắt, lạnh lùng nhìn Tạ Ngưng, trong ánh mắt mang theo vài phần đắc ý.
Tạ Thanh Lưu vừa thấy tình hình không ổn liền muốn xoay người chuồn đi. Nhưng Tạ Ngưng hoàn toàn không biết sợ là gì, Tô Cẩm nhìn chằm chằm nàng, Tạ Ngưng cũng nhìn lại cô ta, hai tay khoanh trước ngực, trừng mắt nhìn cô ta hồi lâu.
Tô Cẩm dậm chân, hất cằm nói: "Tạ Ngưng, chị đừng có quá đắc ý!"
"Ồ," Tạ Ngưng nói, "Tôi giàu hơn cô, xinh đẹp hơn cô, tại sao tôi lại không được đắc ý?"
Tô Cẩm: "......!"
Tạ Thanh Lưu mừng thầm trong bụng, Tô Cẩm tức giận đến mặt trắng bệch, giậm gót giày bình bịch đi xuống lầu, đi đến bên cạnh Phương Linh Ngọc, cúi người kéo tay bà, nhẹ nhàng nói: "Mẹ, con thay xong quần áo rồi."
Phương Linh Ngọc ngắm nhìn cô con gái, vừa hài lòng lại kiêu ngạo: "Cái váy này hợp với con lắm, đẹp lắm."
Mợ của cô ta nói: "Chao ôi, một cô nương xinh đẹp thế này, được ở lại Tô gia thật là tốt quá!"
"Đương nhiên là phải ở lại rồi," Phương Linh Ngọc cười nói, "Chị nuôi nấng bao nhiêu năm nay, không thể nuôi không công cho người ta được."
Những người khác đều cười phụ họa, chỉ có Giang Cầm nheo mắt, trầm tư một lát.
Được khen ngợi, Tô Cẩm vui ra mặt, lúc đi qua Tạ Ngưng còn lườm một cái đến tận trời xanh.
Tạ Ngưng: "Đồ ngu."
Lời này là Tạ Ngưng nói cho Tô Cẩm nghe khi cô ta lướt qua người mình.
Mắng rất khẽ, ngoài chính Tô Cẩm ra, không thể có người thứ hai nghe thấy.
Tô Cẩm tin chắc mình không nghe nhầm, Tạ Ngưng thế mà lại càn rỡ đến mức này rồi sao?!
Cô ta sững người tại chỗ, mặt mày tức đến trắng bệch, quay đầu lại nhìn Tạ Ngưng thì thấy nàng đang tươi cười rạng rỡ, không nhìn ra bất kỳ ác ý nào.
Trong phòng chơi mạt chược truyền ra tiếng cười nói rôm rả, các bà các cô đã kết thúc ván bài, vui vẻ tính tiền, nếu Tô Cẩm lúc này bùng nổ, nhất định sẽ làm hỏng hứng thú của mọi người.
Nhịn, phải nhịn.
Trong dịp đặc biệt như hôm nay, cô ta cần phải thể hiện thật tốt, cô ta muốn chứng minh trước mặt họ hàng thân thích rằng mình là đứa con gái đạt chuẩn do Tô gia bồi dưỡng, đường hoàng ở lại Tô gia.
Chỉ có như vậy, cô ta mới có thể tiếp tục ở bên cạnh anh trai.
Tạ Ngưng cười mỉa mai châm chọc, Tô Cẩm chỉ đành coi như không thấy, cô ta đi đến ngồi cạnh Tô Tinh Hành, chờ đợi vào tiệc.
Phải bình tĩnh.
Vừa rồi cô ta nghe thấy lời Tạ Ngưng nói, cái gì mà muốn từ hôn với anh trai, nội tâm cô ta đã dậy sóng dữ dội.
Tại sao lại muốn từ hôn với anh trai? Chẳng phải cô ta vẫn luôn mặt dày theo đuổi anh ấy sao?
Tô Cẩm càng nghĩ càng nghi hoặc, trực giác mách bảo cô ta rằng trên người Tạ Ngưng chắc chắn có điểm yếu gì đó, nhất định là cô ta chột dạ, tỉnh ngộ, biết mình không xứng với anh trai, cho nên mới nghĩ đến chuyện từ hôn.
Vừa rồi cô ta nghe không rõ lắm, cái gì gọi là phân hóa sai rồi?
Tô Cẩm nhìn chằm chằm Tạ Ngưng, muốn tìm ra sơ hở nào đó trên người nàng.
Bữa cơm gia đình nhà họ Tô không tính là long trọng, ngoài khách khứa nhà họ Tạ, còn lại đều là người nhà.
Tạ Ngưng tan học là đến thẳng đây luôn, không trang điểm chải chuốt, mặc bộ đồng phục màu xanh đen cùng váy ngắn, tóc dài xõa ngang vai, ngoài chuỗi vòng tay san hô mẹ để lại trên cổ tay, trên người không có bất kỳ trang sức đắt tiền nào.
So với những người phụ nữ khác trong phòng này, hoặc là so với Tô Cẩm được trang điểm tỉ mỉ, trang phục của nàng thực sự quá mức giản dị, nhưng dù vậy, nơi Tạ Ngưng đứng vẫn là tiêu điểm của mọi ánh nhìn.
Khí chất quý phái của thiên kim đại tiểu thư trên người nàng không phải nhờ bất kỳ trang sức kim cương nào tôn lên, sự xa cách và tự phụ trong từng cử chỉ giơ tay nhấc chân ấy, khiến Tô Cẩm nhìn vào cũng phải trầm tư.
Nàng đang nói chuyện với Phương Linh Ngọc, hỏi thẳng: "Bác gái, tại sao không sắp xếp cho em gái Tô Vãn một phòng lớn hơn chút ạ?"
Ánh mắt Phương Linh Ngọc khẽ biến đổi, nhỏ giọng hỏi: "Tô Vãn nói gì sao?"
"Em ấy đương nhiên sẽ không nói gì rồi," Tạ Ngưng mỉm cười, "Vừa rồi con có đi xem qua, phòng của bảo mẫu còn to hơn phòng của em ấy."
Giang Cầm và những người khác cũng nghe thấy, mợ của nhà họ Tô nói: "Phòng đó chắc chắn chỉ là sắp xếp tạm thời thôi, nhất định sẽ đổi mà, đúng không chị Linh?"
Phương Linh Ngọc cau mày không nói, Giang Cầm lại xen vào: "Tạ Ngưng, con quan tâm chuyện này làm gì?"
Tạ Ngưng hùng hồn đáp: "Con thích em gái Tô Vãn, con sợ em ấy chịu uất ức."
Mọi người đều cười, đều là nụ cười thiện ý, càng không ai coi chuyện này là thật.
Con gái với nhau thích nhau là chuyện tốt, hơn nữa Tạ Ngưng cũng sắp phân hóa thành Omega, sau này với Tô Vãn chính là chị dâu em chồng.
"Căn phòng đó quả thực không tốt lắm," Phương Linh Ngọc nói, "Trên lầu vẫn còn phòng cho khách, nhưng Tô Vãn không muốn chuyển lên lầu."
Tạ Ngưng: "Là tự Tô Vãn nói sao ạ?"
"Đương nhiên là nó tự nói rồi," Tô Cẩm chen ngang một câu, nhận ra ánh mắt kỳ quái của mọi người, cô ta dịu giọng nói, "Mẹ đã hỏi ý kiến nó rồi."
Phương Linh Ngọc mím môi, kiên nhẫn giải thích với mọi người: "Không phải là tôi bên trọng bên khinh đâu, trên lầu đông người, dưới lầu chỉ có con bé và dì Trương, ở dưới lầu quả thực thoải mái hơn một chút."
Tạ Ngưng nói: "Dưới lầu chẳng phải còn phòng khác sao ạ?"
"Một phòng là của người lớn, còn một phòng là phòng đàn của Cẩm Nhi." Phương Linh Ngọc cười nói, "Tết Dương lịch năm nay Cẩm Nhi còn biểu diễn ở trường đấy, cây đàn piano đó là bảo bối của nó, đành phải để Vãn Vãn chịu thiệt thòi chút trước đã, đợi sang năm chuyển nhà là ổn thôi."
Tạ Ngưng cười cười: "Bác gái, Vãn Vãn mới là con ruột của bác đúng không ạ?"
Nụ cười trên mặt Phương Linh Ngọc cứng lại, những người khác vội vàng giảng hòa: "Ăn cơm trước đi đã."
Giang Cầm kéo tay Tạ Ngưng, nghiêm khắc nói: "Con nói năng kiểu gì thế? Chẳng lẽ bác gái Phương của con suy xét còn không chu đáo bằng con sao?"
Tạ Ngưng không lên tiếng, Phương Linh Ngọc cười một cái: "Không sao đâu, Tạ Ngưng nói cũng không sai, lát nữa bác sẽ bàn lại với bác trai."
Tạ Ngưng nhướng mày cười, xoay người ánh mắt dừng lại trên người Tô Cẩm, sau đó đi theo Giang Cầm vào bàn tiệc.
Phía sau phòng khách nhà họ Tô có một phòng ăn với bàn tròn lớn, có thể ngồi đủ hai mươi người, nơi này thường xuyên tổ chức những bữa cơm gia đình, là nơi cha Tô và các anh em trong gia tộc liên lạc tình cảm.
Cha Tô mời cha Tạ nhập tiệc, chào hỏi những người khác ngồi xuống, Tô Vãn đến cũng không muộn, nhưng nàng không biết mình nên ngồi ở đâu cho thích hợp.
Đáng lẽ ra, bữa cơm hôm nay chủ yếu là để giới thiệu Tô Vãn với họ hàng thân thích, nàng mới là nhân vật chính của bữa tiệc.
Tạ Ngưng đã sớm chọn một chỗ ngồi, còn giữ một chỗ bên cạnh không cho ai ngồi vào, thấy Tô Vãn đang đứng ngơ ngác một bên liền vẫy tay gọi nàng.
Tô Vãn cũng đã thay quần áo, nhưng chiếc váy vải lanh màu nâu trông không được vừa vặn lắm, dù nàng đã cố gắng chỉnh sửa, không có thắt lưng liền buộc tạm một sợi dây thừng bện, tất trông vẫn rất lạc quẻ, dù sao thì cũng chẳng ai mặc váy lại đi cùng một đôi tất dày cộp cả.
Tuy rằng vẫn còn chút quê mùa, nhưng cũng không đến mức quá thất vọng.
Thấy Tạ Ngưng gọi mình, nàng đành đi qua, vừa ngồi xuống đã nghe Tạ Ngưng nói: "Vãn Vãn, hôm nay em đẹp lắm."
Tô Vãn ngồi thẳng lưng, khóe môi khẽ cong lên.
Lời khen của Tạ Ngưng giả trân quá mức, nhưng nghe xong nàng vẫn cảm thấy vui vui.
Tô Cẩm ngồi đối diện với Tô Tinh Hành, nhìn chằm chằm Tạ Ngưng một lúc, quay đầu lại phát hiện Tô Tinh Hành cũng đang nhìn Tạ Ngưng, ngay tại trận có chút không vui, liền hỏi hắn: "Anh vẫn thích chị ta à?"
"Cô ấy rất đẹp, cư xử đúng mực," Tô Tinh Hành nói, "Trừ việc hơi nóng tính ra thì cơ bản không có tật xấu gì."
"Anh đừng để bị chị ta lừa," Tô Cẩm nói nhỏ, "Phụ nữ càng xinh đẹp thì càng biết lừa người, Tạ Ngưng không chừng đang ủ mưu tính kế gì đó, đến lúc đó lừa anh một vố đau đấy!"
Tô Tinh Hành nói: "Em nghĩ anh sẽ bị lừa sao?"
Tô Cẩm khựng lại, nghĩ đến lời Tạ Ngưng nói ở cửa cầu thang, cô ta suýt nữa thì buột miệng mách lẻo.
Tô Tinh Hành cười cười: "Anh lớn thế này rồi, còn chưa ngã ngựa trong tay ai bao giờ, em không cần lo lắng cho anh."
Tô Cẩm lẩm bẩm: "Chuyện tình cảm mà, ngã ngựa trong tình cảm chẳng lẽ không gọi là ngã ngựa sao? Anh dễ tin người như vậy, đặc biệt là mấy cô nàng điên cuồng theo đuổi anh không buông..."
"Em nói nghe hay nhỉ," Tô Tinh Hành cười, "Em không cho rằng anh thực sự thích cô ấy đến thế đấy chứ?"
Tô Cẩm bĩu môi, Tô Tinh Hành ghé sát tai cô ta thì thầm: "Tất cả đều vì lợi ích của Tô gia, chỉ thế thôi."
Vẻ mặt Tô Cẩm giãn ra đôi chút, nhưng lại nói: "Nhưng nhỡ đâu..."
"Suỵt ——" Ngón tay Tô Tinh Hành đặt lên môi Tô Cẩm, "Em gái ngoan, em phải hiểu rõ, Tạ Ngưng không phải kẻ thù của em, người đe dọa đến địa vị của em là một người khác..."
Ánh mắt Tô Tinh Hành liếc về phía Tô Vãn, Tô Cẩm hiểu ý, ánh mắt trầm xuống, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
