📢
Tên Miền Chính Thức
Chỉ truy cập qua link bên dưới
trumtruyen.xyz
Cộng đồng: Discord Telegram
Banner Quảng Cáo Header (970x90)
Tu Chân Tu Duyên Chỉ Vì Nàng

Chương 111: Nghỉ ngơi sau cuộc chiến




Lang Gia khẽ nhướng đôi mày, biểu cảm lại đạm nhiên vô cùng, nhìn về phía đang đến khẽ nói: "Mau vào đi!"

Thư Khinh Thiển nhìn Mặc Quân đang hôn mê trong lòng, gật đầu, mọi người cấp tốc tiến vào Lang Gia Ngọc. Cùng lúc đó, đoàn người trong nháy mắt xuất hiện quanh Lang Gia, quần áo khác biệt, xem ra là người của mấy tông môn tụ họp lại. Trong đoàn người, trừ ba tên Hợp Thể kỳ, sáu tên còn lại đều là cường giả Động Hư, xem ra đều là bậc trưởng lão của các môn phái.

Lang Gia nhìn đám người trước mặt, trong lòng không kìm được cười nhạt. Quả nhiên, người chết vì tiền, chim chết vì ăn. Bọn họ không thù không oán, chỉ vì chút lợi lộc mà như đỉa bám xương, quấn riết không ngừng. Nếu không phải Mặc Quân lo lắng sẽ gây thêm phiền phức cho Phù Đồ Môn và Hạ gia, chỉ giam cầm không giết, nàng đã diệt sạch không còn một mống! Trong lòng tuy nghĩ vậy, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn lại là vẻ ngây thơ vô tội, khiến những kẻ đối diện nhìn nhau đầy nghi hoặc.

Một gã nam nhân mặt mày u ám, lông mày rậm nhăn lại đánh giá Lang Gia: "Ngươi là ai? Tuổi nhỏ thế này sao lại xuất hiện trong Hằng Cổ Bí Cảnh? Vừa rồi ở đây có chút bất ổn, ngươi có thấy chuyện gì đã xảy ra không?"

"Tiểu... Khụ, đại thúc, ngươi một lần hỏi nhiều vấn đề quá, ta có chút choáng váng, để ta suy nghĩ lại đã." Trong lòng nàng thầm mắng, hừ, tiểu tử ngươi xem như may mắn, vẫn còn sống sót mà được ta gọi một tiếng đại thúc. Chờ một lát nữa, nhất định phải cho các ngươi biết tay. Trong lòng oán thầm, trên mặt lại là vẻ nghiêm túc suy tư thuần thiện, mãi đến khi mấy người đó lộ vẻ mất kiên nhẫn, Lang Gia mới chậm rãi nói: "Ta là đồ đệ của sư phụ ta nha, sư phụ ta lợi hại lắm, trong tu chân giới này không mấy người có thể sánh bằng người! Vừa nãy sư phụ cùng mấy vị bá bá phát hiện vài người, nói là muốn nhân lúc các nàng bị thương bắt các nàng để đổi lấy thứ nước gì đó."

Trong số đó, một nữ tử trung niên kích động nói: "Có phải mấy vị nữ tử không?"

"Đúng vậy, còn rất xinh đẹp cơ."

Không như sự kích động của những người khác, đại thúc kia dường như có chút nghi ngờ, hắn khẽ nheo mắt, trầm giọng nói: "Sư phụ của ngươi rất lợi hại sao? Hắn là người phương nào mà dám đi tìm những người kia gây sự? Ngay cả Thiên Thánh Điện còn mất vài vị cao thủ Động Hư, bọn họ không sợ chết sao? Hơn nữa ta sao không cảm nhận được khí tức của họ?"

Lang Gia trong lòng thầm nghĩ người này cũng không phải kẻ ngốc, thấy mấy người xung quanh cũng toát ra vẻ hoài nghi, nàng rất tự hào nói: "Sư phụ của ta chính là sư phụ của ta, người có được một bảo bối, có thể che giấu khí tức của sinh vật sống xung quanh mười mấy dặm. Mấy nữ tử kia bị thương, sư phụ nói khẳng định không chạy thoát được, ta liền ở lại đây chờ bọn họ trở về."

Gã nam nhân kia nhìn Lang Gia vẻ mặt ngây thơ, thầm nghĩ hẳn là đồ đệ của tán tu nào đó, được nuôi dưỡng không biết sự đời. Nghĩ đến lời Lang Gia nói, trong lòng tức thì cảm thấy trời giúp họ, không những có thể hưởng lợi không công, không chừng còn có thể có được một bảo vật. Khuôn mặt u ám của hắn ta gượng ra một nụ cười: "Tiểu gia hỏa, ngươi nói thần kỳ như vậy, ta không tin đâu, đừng nói là sư phụ ngươi dọa chạy rồi bỏ ngươi lại đây chứ?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lang Gia tức đến đỏ bừng, lần này thì không phải giả vờ rồi, từ trước đến nay chỉ có nàng gọi người khác là tiểu gia hỏa, lần này cư nhiên lại bị kẻ này chiếm tiện nghi hai lần!

"Các ngươi nói bậy! Không tin ta dẫn các ngươi đi xem, sư phụ ta bảo có nguy hiểm thì cứ qua tìm người!" Nói rồi nàng giận dỗi bước về phía đông.

Mấy người phía sau nhìn nhau cười đắc ý, nếu kịp đến nơi, đôi bên giao đấu đều bị tổn thất, bọn họ chẳng phải sẽ là ngư ông đắc lợi sao!

Đi được gần trăm bước, mọi người bỗng cảm thấy một trận trời đất quay cuồng. Nam nhân kia phản ứng vô cùng nhanh chóng, đột nhiên lao về phía Lang Gia định tóm lấy nàng! Nhưng Lang Gia là ai, là khí linh của không gian thánh khí, nàng giỏi nhất chính là xuyên phá hư không, xé toang một chỗ không gian mà trốn vào. Nam nhân kia lập tức ngã nhào xuống đất mà không hề hay biết.

Lang Gia vỗ vỗ tay, từ trong hư không bước ra, nhìn Tử Huyết Thần Đằng đang thản nhiên đứng một bên: "Thế nào? Lần này không tốn chút hồn lực nào đã hạ được họ rồi phải không!"

"Ừm, đa tạ Lang Gia tương trợ." Tử Huyết Thần Đằng rất nể mặt, cười dịu dàng động lòng người. Suốt đường đi nhiều lần dùng thuật ảo cảnh, đối với nàng mà nói hao tổn không nhỏ. Việc này khiến người ta vô thức rơi vào ảo cảnh, quả thực có thể giúp nàng thoải mái hơn nhiều.

Lang Gia hai tay chắp sau lưng, như một đế vương quan sát toản cảnh, nhìn đám người vẻ mặt khác nhau đang chìm trong mộng cảnh, không kìm được nhấc chân nhỏ, để lại một dấu chân trên mặt một người. Khuôn mặt những người đó tức khắc sưng tấy xanh tím. 

Tên đại thúc kia, không hề ngoài ý muốn mà được hưởng đãi ngộ gấp đôi, bị Lang Gia một cước đạp cho thẳng vào người, cùng nhau gia nhập đội ngũ chỉnh tề.

Tử Huyết Thần Đằng quay đầu nhìn khuôn mặt đầu heo mà người không muốn nhìn thẳng đó, rồi lại nhìn Lang Gia cuối cùng cũng đã hài lòng, không nhịn được lắc đầu. Sống lâu đến mấy cũng phải nhìn sắc mặt mà sống thôi!

Lang Gia lại không chú ý đến biểu cảm của Tử Huyết Thần Đằng, vẻ mặt mãn nguyện nhìn Tử Huyết Thần Đằng quay về trong ngọc, kết một chú quyết xé rách hư không, mặc cho Lang Gia Ngọc phiêu đãng trong đó, cũng xoay thân quay về trong ngọc thăm Mặc Quân.

Đụng mặt Hạ Tâm Nghiên đang cười với vẻ tinh quái: "Tiểu Lang Gia thế nào, gọi đại thúc có thuận miệng không? Ngài lão nhân gia bàn chân ngọc ngà tinh tế thật sự là xinh xắn đáng yêu, quả là rất khoan dung mới buông tha đám tiểu quỷ đáng ghét kia."

Lang Gia lập tức giận không chỗ phát tiết, kìm nén nửa buổi, lạnh lùng nói: "Nếu cảm thấy nó xinh xắn đáng yêu, cô có phải cũng muốn thử một lần không? Yên tâm, không giống như cô, ta cực kỳ yêu thương trẻ nhỏ, đảm bảo sẽ ban cho cô thêm vài cái."

Hạ Tâm Nghiên nhìn biểu cảm của Lang Gia, giống hệt Mặc Quân, nhưng thân hình nhỏ bé, mặt lại hơi tròn, trông vừa buồn cười vừa khó tả. Đừng nói Hạ Tâm Nghiên, Văn Uẩn Nhi cũng cố nhịn cười.

Lang Gia tức đến nổ phổi, đang muốn nhấc chân đạp nàng, lại nghe thấy giọng nói thanh lãnh từ phía sau truyền đến: "Đừng dùng khuôn mặt đó mà làm ra biểu cảm như vậy, ta sợ sau này ta sẽ không làm được nữa."

Lang Gia quay đầu, lại thấy Thư Khinh Thiển oán trách mỉm cười đỡ lấy Mặc Quân, ung dung đi tới. Ánh mắt nàng sáng ngời nhưng lập tức giận dữ nói: "Người cái đồ vô lương tâm, vừa tỉnh dậy đã bắt nạt ta. Ta làm thì sao? Khuôn mặt băng giá của người còn có thể thay đổi trước mặt tiểu gia hỏa, ta sao lại không thể thay đổi chứ?"

Thư Khinh Thiển bật cười, "Mặc Quân, nàng đừng chọc Lang Gia giận nữa, Lang Gia vừa nãy rất lo lắng cho nàng đấy."

"Ai lo lắng cho nàng ấy?! Không biết là ai ôm lấy nàng ấy khóc đến nỗi nước mắt giàn giụa!"

Thư Khinh Thiển sắc mặt hơi ửng hồng, cúi đầu xoắn ngón tay, không nói nữa.

Mặc Quân khẽ nhíu mày, nhìn Lang Gia cứng đầu khẽ nở một nụ cười: "Là ta không phải, Lang Gia làm biểu cảm gì cũng tốt. Vừa rồi là Lang Gia đã giúp đưa người vào ảo cảnh, lập công lớn. Ta không như một số người, ta rất tôn trọng lão nhân, nhất định sẽ khen thưởng người."

"Ôi, Mặc tiểu thư tôn trọng lão nhân, sao lại không biết yêu trẻ chứ!" Nói xong vỗ vỗ đầu, bỗng nhiên tỉnh ngộ nhìn Thư Khinh Thiển: "Không đúng không đúng, nhìn Thiển Thiển liền biết, cô yêu trẻ đến mức nào rồi! Haizz, ta không tôn trọng lão nhân, không yêu trẻ nhỏ, chỉ có thể thương yêu thê tử hơn thôi."

Văn Uẩn Nhi tuy biết nàng ấy lại đang tự tìm đường chết, nhưng vẫn không kìm được cười ra tiếng, nhưng ngay sau đó lại bị lời nói không kiêng dè của nàng ấy làm cho đỏ mặt.

Mặc Quân khẽ nheo mắt, vẻ mặt vô biểu cảm nhìn nàng ấy, mãi đến khi hai người đối diện rùng mình, lúc này mới kéo Thư Khinh Thiển đang nén cười tiến vào thiên điện, đi thăm Tử Linh và Nguyệt Thường.

Hạ Tâm Nghiên run rẩy thân mình, thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, miệng vừa há ra còn chưa kịp khép lại, thì thấy một tàn ảnh màu vàng bay tới! Nàng trong lòng giật mình nhưng không thể ngăn cản, rồi nàng phát hiện vật tròn tròn đó đột nhiên hóa thành dịch lỏng, dính đầy miệng nàng. 

Ngay sau đó, vị chua quen thuộc mà lại càng khủng khiếp hơn từ vị giác lan tỏa ra, tức khắc xuyên qua toàn thân, ngay cả xương cốt cũng chua đến run rẩy, tức thì nước mắt trào ra đầy mặt. Thì ra là quả cam vàng mà Thư Khinh Thiển thích! Hơn nữa còn chưa chín, vị chua này lại càng khó chịu đựng, khiến Hạ Tâm Nghiên vùi mặt vào lòng Văn Uẩn Nhi mà khóc thút thít.

Thư Khinh Thiển bị Mặc Quân kéo đi, mơ hồ nhìn thấy thảm trạng của Hạ Tâm Nghiên, trong lòng hiếu kỳ Mặc Quân rốt cuộc đã ném thứ gì vào miệng nàng ấy rồi, nhưng trước mắt đã vào phòng Nguyệt Thường, không thể làm gì khác hơn là tạm thời nén xuống.

Nguyệt Thường đang ngồi cạnh Tử Linh, nhìn sắc mặt có chút không được tự nhiên, thấy Mặc Quân cũng tới liền vội vàng đứng lên với vẻ mặt thích thú: "Mặc Quân tỉnh rồi, giờ đã không sao nữa rồi chứ?"

Mặc Quân hơi gật đầu ra hiệu bảo không đáng ngại, chỉ là dường như vô tình lướt qua khuôn mặt Nguyệt Thường và Tử Linh. Rõ ràng là biểu cảm bình thường, nhưng Nguyệt Thường lại bị nàng nhìn đến đỏ tai, ngay cả Tử Linh cũng có chút không tự nhiên ho khan mấy tiếng.

Thư Khinh Thiển nhìn Nguyệt Thường sắc mặt hồng hào, lại thấy Tử Linh có chút bối rối, trong lòng cũng đã hiểu rõ: "Sắc mặt Tử di tốt hơn rất nhiều, chúng con cũng yên lòng rồi. Mặc Quân đã vô sự, hôm nay mọi người đều mệt mỏi, chúng con liền không quấy rầy Tử di cùng Nguyệt di... nghỉ ngơi nữa."

Thư Khinh Thiển nói nghe có vẻ tình chân ý thiết, nhưng nụ cười trên mặt lại đầy ý vị rõ ràng, thoáng nhấn mạnh từ "nghỉ ngơi". Nói xong cũng mặc kệ phản ứng của hai vị trưởng bối, cùng Mặc Quân cấp tốc rời đi, khóe miệng vẫn không ngừng cong lên.

Bước ra khỏi cửa, Hạ Tâm Nghiên và Văn Uẩn Nhi đã về phòng rồi. Nàng chợt thấy trán hơi đau, thì ra Mặc Quân nhẹ nhàng búng một cái vào trán nàng. Nàng vô cùng vô tội nhìn Mặc Quân mặt không biểu cảm, ánh mắt mềm mại mơ màng, trông rất đáng yêu.

Sắc mặt Mặc Quân không đổi, nhưng lại đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa cái trán của nàng, khẽ mở lời: "Giờ nàng cũng biết trêu chọc Nguyệt di và Tử di, học hư từ Tâm Nghiên rồi, nghịch ngợm lắm!"

Thư Khinh Thiển như một con mèo được v**t v* lông, được ngón tay hơi lạnh của Mặc Quân xoa mà thoải mái vô cùng, khẽ nheo mắt há miệng lẩm bẩm: "Là nàng trước tiên không có ý tốt, nàng cho rằng ta không nhìn thấy sao, nếu không Nguyệt di và Tử di sao lại bối rối đến thế?"

Nhìn vẻ lười biếng đáng yêu này của nàng, Mặc Quân không kìm được nở nụ cười: "Nói bậy, ta nào có không có ý tốt, rõ ràng là nàng giở trò xấu, đừng đổ lên người ta."

Thư Khinh Thiển liếc nàng một cái, nắm lấy ngón tay đang xoa trán nàng, cúi đầu mân mê: "Ai cũng biết nàng xấu hơn ta, chắc chắn là nàng giở trò xấu trước, ừa nãy không biết là ai lại đang bắt nạt Tâm Nghiên?"Nói xong không kìm được nghĩ đến biểu cảm nước mắt giàn giụa của Hạ Tâm Nghiên, không khỏi bật cười.

"Đồ xấu xa, nàng vừa cho nàng ấy ăn gì vậy, đại tiểu thư sao lại ra nông nỗi đó?"

Mặc Quân nghe xong, khóe mắt hơi cong lên, nghiêng đầu nửa cười nửa không nhìn nàng, trông giống hệt một con hồ ly.

Thư Khinh Thiển cảm thấy có chút không ổn, ngón tay xinh đẹp mềm mại trong tay bị Mặc Quân rút ra, rồi cằm bị ngón tay ấm áp kia khẽ nâng lên, một tay khác không biết từ khi nào đã vòng qua eo nàng, môi đỏ kề sát, bên tai nàng thở ra hơi thở như hoa lan: "Ta là đồ xấu xa, hả?" Chữ cuối cùng âm cuối vút lên, giọng nói vốn thanh lãnh pha lẫn chút mê hoặc và nguy hiểm, khiến Thư Khinh Thiển eo mềm nhũn.

Quảng Cáo Dưới Nội Dung (728x90)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Banner Quảng Cáo Footer (970x90)