Bắc Minh Hoài nghe thấy lời của Giản Triều thì cười dịu dàng:
"Thần Vương đối với vương phi đúng là cực kỳ tốt, hôm đó ở đại điện, lời của Thần Vương điện hạ đã khiến người người ngưỡng mộ."
Giản Triều đưa tay cầm lấy chén trà, ngón tay khẽ vuốt nhẹ, không rõ là vô tình hay cố ý, mở miệng hỏi: "Ồ? Thật sự có chuyện này sao? Chỉ tiếc hôm đó ta không có mặt, không biết đại ca đã nói gì?"
Phật Tịch thấy Giản Triều rõ ràng là biết mà còn hỏi, hơn nữa còn thay đổi hoàn toàn phong cách cà lơ phất phơ thường ngày, trong mắt lóe lên vẻ suy nghĩ. Nàng lặng lẽ liếc sang Kỷ Ngưng, thấy trên mặt nàng ta thoáng hiện vẻ không cam lòng, nhưng rất nhanh đã biến mất.
[Câu này của Giản Triều là đang nói cho Kỷ Ngưng nghe sao?]
[Ninh Trường quốc bị Bắc Minh Thần đánh bại, giữa hai người này không có ẩn tình gì chứ?]
Bắc Minh Thần nghiêng đầu nhìn Phật Tịch, giọng nói dịu dàng như nước: "Muốn ăn gì nữa không?"
Bắc Minh Hoài bật cười:"Thần Vương điện hạ nói, đời này chỉ cần một vương phi, đó chính là Phật Tịch."
Giản Triều bật cười, nâng chén trà nhấp một ngụm, ánh mắt lén lút liếc nhìn Kỷ Ngưng, thấy sắc mặt nàng ta không thay đổi, nhưng hình như hơi cứng đờ.
Y đặt chén trà xuống, khóe môi khẽ nở nụ cười mỉa, đúng là mình mù mắt rồi, sao lại rung động với nàng ta chứ. Cho dù đùa giỡn thì cũng là ca ca tẩu tẩu đùa với nhau, sao có thể bỏ qua khi nàng ta nảy sinh ý đồ xấu được.
Giản Triều nghĩ đến đây quyết định thêm một mồi lửa, nếu như sau khi nghe những lời đại ca nói mà Kỷ Ngưng có thể dứt bỏ suy nghĩ không đúng đắn kia thì đúng là mọi chuyện êm đẹp, nếu không thì chỉ e tẩu tẩu sẽ không để yên cho nàng ta.
"Đại ca, lời ca nói có đáng tin không?"
Bắc Minh Thần không chút do dự, vừa gắp điểm tâm cho Phật Tịch, vừa thản nhiên nói: "Là thật, có Phật Tịch là đủ, đời này không còn tiếc nuối gì nữa."Giản Triều cười lòng, dời mắt nhìn Phật Tịch, vẻ mặt đắc ý giống như đang tranh công.
"Vậy thì đệ chúc đại ca đại tẩu trăm năm hạnh phúc, ân ái như thuở ban đầu."
Phật Tịch nhìn sang, cười khẽ gật đầu một cái, coi như phần thưởng.
[Không tệ không tệ,lần này Giản Triều làm tốt lắm, sau này không thể mắng y nữa.】
Bắc Minh Thần thấy không vui, rõ ràng là hắn nói những lời cảm động đó, người nên được khen là hắn chứ! Hắn đặt đũa xuống, nắm lấy tay trái của Phật Tịch, bóp nhẹ một cái, ý là nàng nên khen thưởng hắn mới đúng.
Phật Tịch liếc hắn một cái rồi lập tức quay mặt đi.
[Giản Triều đúng là hỏa nhãn, vừa nhìn đã nhận ra trà xanh, còn mạnh hơn cả Bắc Minh Thần. Trước đây Bắc Minh Thần còn bị Ninh Nhàn Uyển lừa một thời gian, nhìn lại Giản Triều xem, dù có rung động cũng không mù mắt.]
[Haiz,đây là sự khác biệt giữa Bắc Minh Thần và Giản Triều, đúng là khác hẳn Bắc Minh Thần và Thiết Trụ.]
Bắc Minh Thần cạn lời, hắn thật sự không biết tại sao mình lại làm như vậy, lúc đó thật sự không khống chế được bản thân.
Bây giờ hắn chỉ mong Phật Tịch mau mau ném cái ký ức đen tối đó ra khỏi đầu, đồng thời cũng âm thầm thấy may mắn vì lúc đó mình chưa làm chuyện gì quá đáng, nếu không giờ chắc không có đường lui rồi.
Giản Triều cảm nhận được ánh mắt u oán của Bắc Minh Thần, lặng lẽ uống trà, ánh mắt nhìn Kỷ Ngưng vẫn không cảm xúc, cúi đầu nhìn chén trà trước mặt, không biết có phải ảo giác không, y cảm thấy Kỷ Ngưng đang tỏ vẻ chế giễu.
Kỷ Ngưng nghe những lời bọn họ nói, cụp mắt xuống, trong mắt không có tiêu cự, trên mặt có vẻ chế giễu khó phát hiện.
Đời này không còn gì tiếc nuối nữa.
Đúng là nghe rất êm tai dễ chịu, đáng tiếc là người từng nói ra mấy chữ này với nàng ta, nay đã không thể cùng nàng ta đầu bạc răng long nữa rồi.
Nàng ta vẫn còn nhớ rất rõ, vào lúc nàng đau khổ tột cùng, chính là Bắc Minh Thần dẫn theo ngàn quân vạn mã đánh bại Ninh Trường quốc. Khoảnh khắc đó, từ tận đáy lòng nàng ta đã mong người đàn ông này san bằng cả Ninh Trường quốc thành bình địa.
Nàng ta nghĩ đến đây, ngẩng đầu nhìn Bắc Minh Thần, rồi lại theo ánh mắt hắn nhìn sang Phật Tịch.
Bắc Minh Thần từng thấy dáng vẻ thê thảm nhất của nàng ta, cũng từng thấy giây phút nàng ta xinh đẹp nhất. Một người đàn ông như vậy, thật không nên để một mình nữ nhân kia độc chiếm.
Nàng ta lại quay đầu nhìn Bắc Minh Thần, thấy trên mặt hắn là nụ cười đầy yêu thương, lúc này đang không hề ai oán mà hầu hạ vương phi của mình.
Nam nhân này đúng là người hiếm có trên thế gian, có dũng có mưu, co được duỗi được.
Phật Tịch cảm nhận được ánh mắt của Kỷ Ngưng, nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như d.a.o nhìn qua, không hề che giấu cơn giận trong đáy mắt.
[Nhìn nam nhân của ta trắng trợn như thế, nghĩ rằng ta c.h.ế.t rồi sao?]
[Công chúa thì đã sao, dám có ý đồ xấu, ta vẫn có thể tiễn cổ ngươi đi chầu tổ tông trong vòng một nốt nhạc!]
Bắc Minh Thần nghe thấy mấy chữ nam nhân của ta thì vui đến mức suýt bay lên trời, nụ cười càng sâu trong mắt toàn là tình ý, chăm chú nhìn góc nghiêng của Phật Tịch.
Hắn biết mà, hắn biết rõ Phật Tịch rất, rất yêu hắn. Bộ dạng Phật Tịch ghen vì hắn, đúng là vô cùng xinh đẹp.
Kỷ Ngưng bị ánh mắt đầy đe dọa của Phật Tịch làm lạnh sống lưng, sắc mặt cứng đờ. Nàng ta không ngờ Phật Tịch lại dám công khai thể hiện sự tức giận như vậy. Chẳng lẽ là vì được Bắc Minh Thần sủng ái tận trời nên không sợ hãi à?
Giản Triệu mím môi cười khẽ, đây mới chính là Phật Tịch mà y quen biết, thấy ai không vừa mắt sẽ biểu hiện ra ngoài, cần gì giấu trong lòng cho phiền não.
Bắc Minh Hoài lặng lẽ liếc nhìn từng người, đặt chén trà xuống, gắp một miếng điểm tâm cho Kỷ Ngưng, cất giọng ôn hòa: "Thử điểm tâm của An Chuẩn quốc đi."
Kỷ Ngưng thuận thế tránh ánh mắt với Phật Tịch, cười gượng một cái, khẽ ừm một tiếng.
Phật Tịch liếc nhìn Bắc Minh Hoài, sau đó quay sang nói với Bắc Minh Thần: "Phu quân, mời Thái tử nếm thử bánh "Màu xanh" kia đi."
Bắc Minh Thần vừa nghe Phật Tịch gọi phu quân, trong lòng rung động. Nếu không phải bây giờ đang ở trà lâu, trước mặt có mấy người, hắn thật sự muôn sôm Phật Tịch vào lòng, bảo nàng liên tục gọi phu quân mấy lần.
Phật Tịch thấy hắn ngản người, nàng mỉm cười nhìn qua, tay đặt lên tay Bắc Minh Thần khẽ nhéo.
"Vương gia?"
[Tên này không ngẩn người đến mức ngủ gật chứ?]
Bắc Minh Thần hoàn hồn, vội vàng đặt hai phần bánh màu xanh lục đến trước mặt Thái tử, sau đó không quan tâm đến sắc mặt của mấy người kia, ánh mắt vẫn dính lấy Phật Tịch, giọng hơi kiêu ngạo: "Không được gọi ta là vương gia."
Phật Tịch ngẩn ra, chớp mắt mấy cái, ánh mắt mờ mịt.
Bắc Minh Thần mím môi, giọng ngại ngùng: "Nàng gọi như ban nãy rất hay."
[Gọi như ban nãy?]
[Bắc Minh Thần đang nói là phu quân à?]
Phật Tịch nghĩ đến đây, nở nụ cười nói: "Ta biết rồi, phu quân..."
Bắc Minh Thần cười đến mức không khép được miệng, cả người đầy hạnh phúc, suýt nữa phồng lên như quả bóng bay mà bay thẳng lên trời.
Bắc Minh Hoài nhìn đĩa bánh xanh mơn mởn trước mặt mình, luôn cảm thấy Phật Tịch đang mỉa mai châm chọc y, nhưng lại không hiểu mỉa mai chuyện gì.
Phật Tịch ở bên dưới lén kéo tay áo Bắc Minh Thần, ý bảo nàng muốn rời đi.
[Ăn no rồi, phải đi dạo tiêu cơm cái đã.]
Bắc Minh Thần nắm tay Phật Tịch đứng dậy, lạnh nhạt nói: "Thái tử điện hạ từ từ dùng, bổn vương cáo từ trước.”
Phật Tịch ngượng ngùng cười nói: "Thái tử điện hạ từ từ dùng."
Giản Triệu cũng đứng dậy, cầm lấy cây quạt đặt trên bàn: "Bổn hoàng tử cũng cáo từ, thái tử điện hạ từ từ dùng.”
Nói xong thì đi theo Bắc Minh Thần và Phật Tịch.
Đợi đến khi bóng ba người họ khuất sau góc hành lang, Bắc Minh Hoài mới chậm rãi buông tay khỏi chén trà, không thèm liếc Kỷ Ngưng một cái, giọng không rõ cảm xúc: "Bổn thái tử không muốn biết cũng sẽ không hỏi chuyện trước kia của Kỷ Ngưng công chúa. Nhưng chẳng bao lâu nữa bổn Thái tử sẽ cưới Kỷ Ngưng công chúa, mong công chúa hãy giữ bổn phận, đừng làm những chuyện vượt giới, tránh bôi nhọ thanh danh của ta.”
