"Chủ công, thủ đoạn của tộc Cao Việt rất quỷ quyệt, nhất định phải hết sức cẩn thận."
Mạnh Hằng nhíu mày, mặt đầy lo lắng.
Thân là công tử của Mạnh thị, cho dù không được sủng ái nhưng anh ta vẫn có nhiều quyền lợi hơn tộc nhân bình thường.
So với người ngoài, anh ta càng biết rõ những chuyện về tộc Cao Việt thần bí.
Tộc Cao Việt tham lam thành tính, dã tâm bừng bừng, ỷ vào năng lực của mình mà thường xuyên dung túng hung thú trả đũa kẻ thù.
Có thể cảnh giác với âm mưu quỷ kế của con người nhưng ai lại đề phòng những gia súc, sâu kiến kia?
Rắn độc trong doanh trướng ngày một tăng, diều hâutheo dõi trên trời cũng không ngừng bay quanh. Đó làdấu hiệu cho thấy tộc Cao Việt chuẩn bị ra tay.
Khương Bồng Cơ nhìn về phía Vệ Từ, đúng hơn là taycủa anh.
May là rắn Ô Sáo không có độc, nếu là rắnđộc, chỉ bằng vào kỹ thuật chữa bệnh của thời đại nàythì có thể nói là cửu tử nhất sinh. Dù có cứu được thìhơn phân nửa sẽ để lại những tổn thương ở thần kinh,không thể chữa lành...
"Thủ đoạn của tộc Cao Việt rất quỷ quyệt? Lực lượngcủa bọn họ thế nào?" Tuy giọng nói Khương Bồng Cơlạnh nhạt, trong mắt vẫn bình thản nhưng mọi ngườiđều có thể nghe ra được sự khinh thường: "Nếu thủđoạn của tộc Cao Việt khiến người khác kiêng kỵ chỉlà khống chế muông thú, như vậy... Không đủ khiếnchúng ta phải sợ!"
Đám người Mạnh Hằng vẻ mặt rất bình tĩnh nhưngtrong lòng lại thấy tò mò.Chủ công của bọn họ nói một là một, sẽ không nóinhảm. Chẳng lẽ cô thật sự có cách đối phó tộc CaoViệt?
Cho dù bọn Phong Chân lắm mưu nhiều kế, khi đốimặt với "thiên phú" của tộc Cao Việt nhất thời cũngcảm thấy khó giải quyết.
Mưu kế của họ chỉ nhằm vào người, không cách nàođối phó được những dã thú thoắt ẩn thoắt hiện, khiếnngười ta khó mà phòng bị kia.Chưa nói những chuyện khác, nếu kẻ địch phái ra đạiquân mười nghìn con rắn thì biết đánh thế nào bâygiờ?
Con người có sự sợ hãi bẩm sinh với loài rắn. Rắnkhông độc còn dễ nói, chứ nếu là rắn độc, cắn mộtphát thôi cũng đủ về chầu ông bà ông vải.
"Chủ công đã có biện pháp ứng phó rồi sao?" MạnhHằng hỏi.
Nghe thế, Vệ Từ cũng nhìn về phía Khương Bồng Cơ.
Ở kiếp trước, người giải quyết tộc Cao Việt là HoàngTung.
Thắng thì thắng đấy, nhưng thắng rất thảm.
Kiếp trước, Hoàng Tung bằng mặt nhưng không bằnglòng với Mạnh thị. Anh ta cưới thứ nữ của MạnhTrạm, nhờ vào quan hệ thông gia để phát triển lớnmạnh, đợi cánh chim cứng cáp rồi mới thu phụcMạnh thị.
Đánh Mạnh thị thì không thể tránh khỏiviệc đối đầu với tay sai của bọn họ - tộc Cao Việt.Hoàng Tung đã phải trả một cái giá lớn.
Để giành được thắng lợi, anh ta đã nghe theo đề nghịcủa mưu sĩ Dương Tư dưới trướng, lợi dụng sự thayđổi hướng gió mùa đông, bố trí hỏa lực đốt toàn bộLạc Phượng Ổ.
Không nghe lầm đâu....Đốt toàn bộ Lạc Phượng Ổ!
Lửa cháy liên tục ba ngày ba đêm mới tắt!
Để tránh tộc Cao Việt trả thù, anh ta còn cho ngườiđóng giữ các nơi, thấy tộc Cao Việt là giết, âm thầmthanh lý con cháu lưu vong bên ngoài của tộc này.
Khương Bồng Cơ nhếch môi cười, không chịu tiết lộ thiên cơ.
Phong Chân ở bên cạnh nói: "Dã thú sợ lửa, hay làdùng hỏa công?"
Giống như con người e ngại dã thú, dã thú cũng cónỗi sợ riêng. Nếu tộc Cao Việt có gan khống chế muông thú để tấncông, vậy ngại gì không dùng hỏa công để bọn họ biếtmặt.
Vệ Từ lạnh lùng bổ cho Phong Chân một đao.
"Mấy ngày gần đây không thể xác định được hướnggió. Nếu tùy tiện dùng hỏa công, không biết là đốtđịch hay là chơi với lửa có ngày chết cháy nữa."
Phong Chân ngẫm nghĩ, Vệ Từ quả nhiên nói khôngsai.Anh ta chỉ có thể im lặng rút chủ ý này lại.
Khương Bồng Cơ cứ úp úp mở mở nên mọi ngườikhông thể moi được tin tức có ích nào từ cô. Ai nấyđều chỉ đành kìm nén sự tò mò, cảm thấy như đang bịmèo cào vậy.
"Tử Hiếu ở lại."
Mọi người tan họp, Vệ Từ lại bị gọi tên.
Phong Cẩnnhìn không chớp mắt, Phong Chân vỗ nhẹ vai anh,riêng Mạnh Hằng thì không có phản ứng gì.Chủ công đặc biệt gọi thần tử nào đó ở lại nói chuyệnlà việc rất đỗi bình thường, có gì đâu mà phải kinhngạc?
Vệ Từ tiến lên mấy bước, ngồi xuống chỗ trống bêncạnh cô.Tuy không phải lần đầu bị chỉ đích danh nhưng VệTừ vẫn chưa quen lắm.
"Vết thương trên tay huynh còn đau không?"Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Chắc hẳnbóng ma này sẽ theo Vệ Từ trong một thời gian dàiđây.
Vệ Từ lắc đầu, ban đầu có hơi đau nhưng sau khi đắpthuốc thì đã ổn, chỉ là miệng vết thương hơi ngưangứa mà thôi.
"Chủ công thật sự có biện pháp đối phó tộc Cao Việtsao?" Vệ Từ nghĩ ngợi rồi nói: "Tộc Cao Việt khốngchế muông thú không phải tin đồn dã sử, chủ côngkhông thể xem nhẹ họ. Họ không những có thể điều khiển gấu, hổ, sói, báo mà còn có thể ra lệnh cho rắn,côn trùng, chuột, kiến. Nếu họ để rắn, côn trùng,chuột, kiến mang theo vật dụng của bệnh nhân bị ôndịch làm ô nhiễm nguồn nước của quân doanh, sợ làchúng ta sẽ rơi vào thế bị động. Nhất định không thểđể tộc Cao Việt có cơ hội phản kích."
Vệ Từ không phải người lương thiện. Hoặc có thể nói,mưu sĩ có thể lưu lại tục danh ở thời đại này, không aicó trái tim lương thiện.
Kiếp trước, Dương Tư có thể đưa tộc Cao Việt tớiHoàng Tuyền bằng một trận lửa lớn. Kiếp này Vệ Từcũng dám làm vậy, thậm chí còn ác liệt hơn, dứt khoáthơn.
Đương nhiên, dưới trướng Khương Bồng Cơ cũngtoàn người âm tàn quỷ quyệt, đây xem như là một nétđặc sắc đi.
Trừ ba người Phong Cẩn, Mạnh Hằng và Vệ Từ còncó thể duy trì vẻ thanh cao, những người khác đều đãvứt bỏ đạo đức, trong bụng chỉ toàn ý nghĩ xấu.
Khương Bồng Cơ chăm chú nghe một lát rồi cười khẽhỏi: "Có thật là tộc Cao Việt đáng sợ đến vậy không?"
Vệ Từ gật đầu, tộc Cao Việt quả là rất đáng sợ.
Theo Vệ Từ biết, kiếp trước, Hoàng Tung đã chịu thiệtlớn trong tay tộc Cao Việt. Bọn họ là nguyên nhânkhiến dịch hạch bùng phát ở quân doanh.
Đôi mắt Khương Bồng Cơ mang theo ý cười lạnh:"Huynh sai rồi, bọn họ không hề đáng sợ. Lần này cóthể đánh lui tộc Cao Việt hay không, mấu chốt là ở TửHiếu."
"Ở Từ sao?" Vệ Từ không hiểu.
"Đúng vậy, là ở huynh." Khương Bồng Cơ nói: "TửHiếu có thể tìm giúp ta một cây sáo được không?"
Tìm sáo?
Vệ Từ không hiểu nhưng cũng không từ chối yêu cầucủa Khương Bồng Cơ.
Bản thân anh am hiểu âm luật, hành lý bên người baogiờ cũng có một vài nhạc cụ để giết thời gian. Trongđó có một cây sáo ngọc mà anh rất thích.
"Từ không biết chủ công còn am hiểu âm luật."Vệ Từ không hề biết Khương Bồng Cơ thổi được sáo.Kiếp trước, bệ hạ rất ít khi chạm tới những đồ nhưvậy.
"Chuyện huynh không biết còn nhiều lắm."Khương Bồng Cơ thử một chút âm sắc. Động táckhông lưu loát của cô chẳng giống người biết thổichút nào.
Đang trò chuyện, Khương Bồng Cơ bỗng cảm giácđược gì đó, liền nhìn về phía màn che lều vải.
Như chứng thực linh cảm của cô, ngoài trướng truyềnđến tiếng bước chân lo lắng.
Binh lính truyền tin thở hổn hển nói: "Bẩm chủ công,ngoài trướng đột nhiên xuất hiện rất nhiều rắn..."
Lính truyền tin chỉ nói có vài chữ nhưng lúc này trongquân doanh, binh lính đang đối diện với nguy hiểmđe dọa tới tính mạng.
Quân doanh nối tiếp nhau như dãy núi nối liền không dứt. Chẳng biết từ khi nào, binh lính tuần tra phát hiện rắn đã ngày một nhiều.
Vừa đánh chết một con lại có thêm con khác, không biết là từ đâu chui ra.
Các loại rắn sặc sỡ thè lưỡi, hai con mắt mở to khiến người ta ớn lạnh.
Chủng loài của chúng rất phong phú. Chỉ mới nhìn bầy rắn lít nha lít nhít kia một chút mà tóc gáy mọi người đã dựng đứng cả lên. Đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, ...
Có những con quấn với nhau thành một nùi rồi bò đến doanh trại, có con trườn theo hình lăng trụ, phát ra tiếng xì xì đáng sợ.
Chỉ có một ít rắn không độc, còn phần lớn đều là rắn độc đầu tam giác, tuyến độc nhô ra sau mắt!
Rắn độc từ đâu tới mà nhiều như vậy?
Thậm chí họ còn nghi ngờ không biết có phải mình đã dựng doanh trại trên hang rắn hay không!
