Đây không phải một đàn rắn nhỏ!
BÊn ngoài doanh trại đã bị vô số con rắn bao vây!
Cơ thể của loài rắn dài và hẹp nên chúng có thể dễ dàng bò vào doanh trại qua khe hở hàng rào.
Lúc này, tố chất của binh sĩ mới có cơ hội thể hiện.
Nếu là binh sĩ bình thường thì lúc này đã sớm sợ đến mức vãi ra quần, vừa nhìn thấy rắn liền hôn mê té xỉu.
Tuy binh sĩ dưới trướng Khương Bồng Cơ có hơi hốt hoảng nhưng phần lớn mọi người đều có thể kiềm chế bản năng sợ hãi, vừa chịu đựng đến mức lông tơ dựng đứng vừa cố gắng giơ cây đuốc đuổi đàn rắn đi khỏi.
"Thu hẹp phòng tuyến, đổ dầu đốt bọn chúng."
Có người chỉ huy binh lính sẽ bớt phần hoang mang,tuy vậy, khi đối mặt với đàn rắn lớn đang dần dần ápsát thì hỏa thiêu cũng không có tác dụng lớn.
"Những con rắn này không phải thành tinh rồi chứ?"
Những con rắn này hoàn toàn không sợ lửa?
Trong lòng mọi người hoảng sợ, bọn họ không ngờrằng mình không chết ở trên sa trường mà lại chết vìbị rắn cắn.
Đám người Phong Cẩn nghe tin bèn chạy ra, mọingười bị dọa sợ đến mức mặt trắng bệch.
Một con không đáng sợ, hai con cũng không đáng sợnhưng nếu số lượng nhiều đến mức phủ kín tầm mắtthì có đáng sợ hay không?
"Không ổn rồi, phái người bẩm báo với chủ công vềtình hình nguy cấp lúc này, chuẩn bị đột phá vòngvây."
Phong Cẩn và Phong Chân tỉnh táo lại từ trong hoảnghốt, tạm thời kiềm chế phản ứng theo bản năng.Bọn họ không quan tâm thân thể của chính mìnhtrước nhưng lại lo lắng cho an nguy của chủ côngKhương Bồng Cơ.
Đàn rắn giống như muốn trêu chọc bọn họ vậy, ngoàinhững lúc phản kích lại khi bị lửa đốt thì chúng đềutừ từ áp sát. Tựa như đang thưởng thức sự giãy giụavà quẫn bách của con mồi trước khi chết.
Thậm chí cókhông ít con rắn đã bò lên nóc lều và treo mình trênđó, trông vô cùng đáng sợ.
"Phá vòng vây gì chứ?"Giọng nói hờ hững của Khương Bồng Cơ truyền đếntừ sau lưng, cô giống như không nhìn thấy biển rắntrước mắt mà chỉ bình tĩnh nhìn mưu sĩ nhà mình.
Cô lạnh nhạt như vậy nhưng khán giả lại sắp khôngchịu nổi nữa rồi.Bọn họ có thể tiếp nhận chuyện Khương Bồng Cơ chém chém giết giết, mở ra một đường máu trên chiếntrường, nhìn cô từ núi thây biển máu mà đột phávòng vây.
Nhưng bọn họ không thể chịu đựng hìnhảnh vô số loài rắn xuất hiện trên kênh livestream, đâykhông phải là một hai con mà là mấy trăm nghìnthậm chí hơn triệu con rắn!
[Trời Chưa Đổ Mưa]: Không ổn, hình ảnh của kênhlivestream khiến cục cưng rất khó chịu!
[Nha Đầu Đồng Đồng]: Tôi cho rằng kênh livestreamđã đủ đáng sợ rồi nhưng không nghĩ còn có hình ảnhđáng sợ như vậy.
[Thái Thú Huyên Hương]: Cổ đại thật đáng sợ! Mẹ nó,tui sẽ không bao giờ mơ mộng hão huyền về chuyệnxuyên không nữa, cái mạng nhỏ này không chơi nổi!
[Tinh Linh Thủy Sắc]: Bản tôn đã tới, đạo hữu đừngsợ, thuật bình luận hộ thể! Thuật triệu hoán - quanniệm về giá trị nòng cốt của chủ nghĩa khoa học xãhội!
Khán giả chịu đựng sự buồn nôn và sợ hãi, bình luậndày đặc phủ kín màn hình tạm thời xoa dịu sự khóchịu của mọi người.Cho dù như vậy, vẫn có không ít khán giả sợ hãi.
Thật sự hiếm thấy, những khán giả vất vả lắm mớicướp được vị trí trong kênh livestream lại lục tục rờikhỏi kênh.
Không phải bọn họ không muốn xem mà là vì hìnhảnh livestream quá đáng sợ, ai nhìn thấy cả biển rắnlổm nhổm mà không phát bệnh chứ!
Đám người Phong Cẩn thấy Khương Bồng Cơ xuấthiện thì trong lòng bất giác bình tĩnh hơn.
"Mong chủ công lấy quý thể làm trọng, Cẩn sẽ đi bốtrí việc đột phá vòng vây."
Khương Bồng Cơ chớp mắt đã xông vào đàn rắntrong doanh trại, lạnh lùng nói: "Thứ nên cút chính lànhững súc sinh này!"
Phong Cẩn: "..."
Khương Bồng Cơ bĩu môi: "Dám đến múa rìu quamắt thợ trước cửa nhà lão tổ tông ta, tộc này thật sựrất can đảm."
Đám người Phong Cẩn vẫn mơ hồ không hiểu.
"Các huynh lui xuống đi, nhìn chủ công của cáchuynh dùng sức một người đẩy lui đàn rắn hơn triệucon thế nào này!"
Khương Bồng Cơ không nhịn được ra vẻ ngầu.
Côkhông đợi mấy người Phong Cẩn phản ứng lại đã đểsáo ngọc bên môi.
Mọi người: "..."
Âm thanh đầu tiên vang lên đã khiến ba người amhiểu âm luật là Phong Cẩn, Vệ Từ và Mạnh Hằngnhíu mày.
Tiếng sáo chói tai dội thẳng vào màng nhĩ, đây rõràng không phải âm thanh mà sáo ngọc nên có.
Khương Bồng Cơ giống như không nghe thấy màđứng sừng sững như thân tùng thân bách.Tóc đen như mực, dung mạo như vẽ, đôi mắt hơikhép hờ với hàng lông mi vừa dài vừa cong như câyquạt nhỏ.Hai bên tay áo rủ xuống tới khuỷu tay giống nhưtừng đám mây xếp chồng lên nhau, lộ ra cổ tay trắngnhư tuyết.
Khương Bồng Cơ hãy còn đang mải mê thổi sáo, nếulà cách âm thì cô thật sự có vài phần phong thái củatrích tiên hạ phàm, nhưng không cách âm thì...
Nhịp không ra nhịp, phách chẳng ra phách, thật sựgiống một đứa trẻ con cầm cây sáo thổi bừa.
Mấy người Vệ Từ cứ nghĩ là chủ công đang quấy rối,nhưng rất nhanh bọn họ liền dẹp bỏ ý nghĩ này.
"Các ngươi mau nhìn đi, rắn, rắn..."Mạnh Hồn là một người thô kệch, không hiểu âm luậtnên chịu ảnh hưởng ít nhất.
Một bên là âm thanh xì xì khiến người ta sợ hãi vàmột bên là ma âm của chủ công rót vào tai. Đem haithứ so sánh với nhau, vẫn là tiếng sáo của chủ côngêm tai hơn.
Ngay khi tiếng sáo đầu tiên của Khương Bồng Cơ cấtlên thì đàn rắn vốn đang nhúc nhích bò về phía trướcchợt giống như bị ấn nút tạm dừng vậy.
Âm thứ hai vang lên thì đàn rắn vốn ngay ngắn trậttự bỗng trở nên rối loạn, thân thể hẹp dài khôngkhống chế nổi mà vặn vẹo nhúc nhích.
Âm thứ ba vang lên thì những binh sĩ gần đó có ảogiác rằng những con rắn này đang sợ hãi!
Bọn chúng thực sự đang sợ hãi!
Nỗi sợ phát ra từ linh hồn, cơ thể theo bản năng muốntrốn khỏi nơi chém giết đáng sợ như cõi u minh này!
Bây giờ Khương Bồng Cơ trong mắt đàn rắn đã khôngcòn là một "bóng người" mơ hồ, trái lại chính là mộtvị vua nắm tính mạng của bọn chúng trong tay!
Nếu lúc này có cường giả giỏi khống chế tinh thần ởđây thì sẽ có thể nhìn thấy sức mạnh khống chế tinhthần của Khương Bồng Cơ đang cuồn cuộn như biểnbao trùm khắp bốn phương tám hướng, bá đạo tuyênbố chủ quyền.Nơi này là của bà, kẻ nào dám đến liền làm thịt kẻ đó!
Tuy thể năng bây giờ của Khương Bồng Cơ khôngbằng thời kỳ đỉnh cao của cô, cùng lắm chỉ bằng lúccô bảy tám tuổi, nhưng lĩnh vực tinh thần đã trở vềtrạng thái cao nhất.Cho dù phải trấn áp hai hệ thống không an phận kia,cô vẫn còn dư sức để phá hủy cái não nhỏ xíu của loàirắn!
Chính xác là giết người trong vô hình!
Cái gọi là tiếng sáo đuổi rắn kia cũng chỉ là hànhđộng để Khương Bồng Cơ che giấu lĩnh vực tinh thầncủa mình mà thôi.
Thổi được một lúc, Khương Bồng Cơ khẽ mở hai mắt.
Vệ Từ luôn chú ý đến cô thấy đôi đồng tử vốn đennhánh của cô trong phút chốc chuyển thành màutrắng bạc, nhưng tia sáng ấy cũng chỉ thoáng xuấthiện rồi biến mất.Nếu không phải anh luôn chăm chú nhìn cô thì có lẽsẽ tưởng rằng mình bị hoa mắt.
Khương Bồng Cơ chưa ngừng thổi, mọi người trongdoanh trại trông thấy đám rắn vốn đang vặn vẹo giãygiụa kia dần dần trở nên mềm oặt, cuối cùng khôngcòn nhúc nhích.
Không biết có phải là ảo giác của Vệ Từ hay không... Anh thấy trong lúc đàn rắn giãy giụa, tựa như có tiếng "Rắc" rất nhỏ, giống tiếng xương gãy.
Thời gian một nén nhang đã trôi qua, nhìn khắp nơi không còn con rắn nào động đậy.
Một lúc lâu sau, Khương Bồng Cơ vốn đang thổi ra tiếng sáo khó nghe cũng chịu buông cây sáo ngọc đáng thương đó xuống.
Quân doanh yên tĩnh không một tiếng động.
Mạnh Hồn dùng vũ khí chọc con rắn gần nhất thì phát hiện những con rắn này đều đã tắt thở!
"Dọn dẹp bọn chúng cho sạch sẽ, nhìn mà buồn nôn."Khương Bồng Cơ lạnh lùng giắt cây sáo vào bên hông, phất tay áo nhanh chóng trở về lều trướng.
Phá hủy khu vực não bộ của loài rắn sẽ phá hủy cả trung khu thần kinh. Vì vậy, cho dù bọn chúng chỉ chết lâm sàng nhưng Khương Bồng Cơ cũng không lo lắng đám rắn đó sẽ dựa vào chút thần kinh còn lại mà ám hại binh sĩ. Cô yên tâm để người khác xử lý thi thể của đàn rắn.
