Thư ký Phạm bước tới, cười híp mắt hỏi: “Còn vị phu nhân nào chịu nể mặt, bằng lòng nhảy một điệu với ngài Diêu không ạ?”
Các bà phu nhân nhìn nhau, đầu tiên là cười đủ kiểu, miệng lẩm bẩm “a, à, ôi!” nhưng chẳng rõ là nghĩa gì. Không ai đứng dậy, thế mà lại vẫn lộ vẻ rục rịch muốn thử, như thể đang nói: “Nhảy thì chắc chắn là muốn nhảy đấy, nhưng người tầm cỡ như vậy… mình có xứng nhảy với ngài ấy không nhỉ, thật sự không xứng sao?”
Tâm tư quay cuồng mấy vòng, chỗ cuối cùng cứ nhột nhạt, gai gai như bị lông tơ cào ngứa.
“Các chị em đừng có ngại tôi.” Bà Diêu cười nói, để tỏ ra hào phóng, còn bĩu môi về phía bà Triệu: “Cô đi đi!”
Bà Triệu lắc đầu: “Tôi xuất thân gia đình lễ giáo kiểu cũ, lấy chồng cũng là nhà kiểu ấy, quy củ rườm rà, không dám ôm ôm ấp ấp mà nhảy. Các chị đừng để ý tôi, cứ tự nhiên!”
“Ông Triệu quản chị chặt quá, cũng tại chị không có chủ kiến!” Nghe câu đó, giữa chốn đông người, mặt bà Triệu bỗng đỏ bừng lên.
Bà Diêu “a” một tiếng, lại nhìn sang bà Mã: “Chị nhảy giỏi mà, đi nhảy với chồng tôi một bản!”
Bà Mã vội xua tay: “Không biết phải làm sao ấy chứ! Tôi nhìn thấy ngài Diêu là sợ mềm cả bắp chân, người cứ lâng lâng run rẩy, đi còn chẳng có sức, huống chi là nhảy!”
Mọi người đều mím môi cười. Bà Diêu vừa cười vừa mắng: “Chị cũng thuộc loại nhân vật như Bá Vương trong đám đàn bà son phấn, sợ anh ấy làm gì, chẳng được tích sự gì.”
Bà Mã nói: “Mặc chị dùng phép khích tướng kiểu gì, ở đây làm mất mặt còn hơn là làm mất mặt trước ngài Diêu!”
Cả đám cười rộ lên, bà Lý nói: “Nhìn tôi làm gì? Ngài Diêu một mét tám, tôi một mét năm, nhảy thật thì anh ấy cũng mệt, tôi cũng mệt, còn cho mọi người xem cười, cần gì chứ!”
Trong đầu Anh Trân tưởng tượng ra cảnh đó, thấy buồn cười vô cùng, cô không nhịn được cúi cổ mỉm cười thầm. Bỗng nghe thư ký Phạm hỏi: “Bà Nhiếp có chịu nể mặt không ạ?”
Cô ngạc nhiên ngẩng lên, đúng lúc thấy các bà phu nhân cũng đồng loạt nhìn về phía mình. Anh Trân đâu có ngốc, lập tức từ chối: “Điệu tôi nhảy tà tà, vụng về lắm, lên không nổi chỗ sang, thôi đừng để tôi ra xấu mặt!”
Bà Triệu chen vào: “Nói linh tinh gì thế, ai nhảy hay bằng chị cơ chứ! Người khác không biết, em còn không biết sao!”
Anh Trân cười: “Em biết cái gì! Gần hai mươi năm chị không nhảy rồi!”
Bà Triệu cãi: “Chị chỉ cần chịu nhảy thì kiểu gì cũng nhảy được.”
Ánh mắt Anh Trân chợt tối đi, nụ cười cũng hơi thu lại, không biết bà Triệu định bày trò gì. Thư ký Phạm vẫn lịch sự: “Bà Nhiếp nể mặt một chút ạ!”
Anh Trân có phần mất kiên nhẫn, cau chặt mày nhưng vẫn cười: “Hà tất phải ép người quá vậy, tôi thật sự không biết nhảy mà!”
Bà Diêu thì trông thấy Phùng Sa Lệ như miếng cao dán da chó, dính chặt bên cạnh Diêu Khiêm, khoác lấy cánh tay anh mà kéo thẳng vào sàn nhảy. Tóc uốn sóng lớn, môi đỏ chót, chiếc sườn xám xanh đậu bó sát thân hình đường cong mềm mại. Ngực cao vút, eo ong thon hẹp, đôi chân dài mảnh khảnh; tà sườn xám như hận không thể xẻ lên tới tận gốc đùi, để lộ một vệt trắng tuyết lúc ẩn lúc hiện.
Diêu Khiêm như có dao động, nhưng vẫn chưa nhúc nhích, chỉ nghiêng đầu liếc nhìn về phía bọn họ, hoặc là chỉ nhìn thư ký Phạm.
Chỉ cần thư ký Phạm khẽ phất tay một cái, anh sẽ không do dự mà ôm Phùng Sa Lệ nhảy ngay, đằng nào cũng phải nhảy.
Bà Diêu lập tức nói: “Bà Nhiếp, cô đi nhảy với chồng tôi một bản, mau lên!”
Anh Trân sững ra một chút, cứ tưởng chị ta chỉ đang xã giao, bèn khách khí: “Thôi, khỏi ạ.”
Bà Diêu cười lạnh một tiếng: “Bảo cô đi thì cô đi. Chẳng lẽ bắt tôi phải cầu cô à? Nể mặt tôi một chút, coi như tôi thiếu cô một món nhân tình, được chưa?!”
Cả bọn im thin thít. Mặt Anh Trân nóng rát. Câu này rõ ràng là ép cô lên đường cùng, nếu còn một mực từ chối thì sau này cũng khỏi cần gặp lại nhau nữa.
Khóe mắt cô liếc sang Mỹ Quyên. Mỹ Quyên bị lẻ loi một mình, dựa lưng vào cột ăn điểm tâm, nhưng ánh mắt thì vẫn luôn dõi theo bóng dáng Diêu Tô Niệm… Tim Anh Trân đau nhói. Dẫu có xa cách lạnh nhạt đến đâu, cũng vẫn là một miếng thịt rơi từ người mình ra.
“Bà Diêu đã nói vậy, tôi mà còn không nhận tình thì đúng là không biết điều! Đành liều mạng bồi quân tử thôi!” Rốt cuộc cô đứng dậy, theo thư ký Phạm đi về phía Diêu Khiêm.
Cô một lòng muốn tránh người đàn ông này, thế mà lại cứ bị mọi người không ngừng đẩy tới trước mặt anh. Đó chính là số mệnh bất lực ư!
Bản nhạc vừa đổi là một khúc chậm rãi trầm thấp. Để tăng thêm không khí, nhân viên phục vụ đã tắt chiếc đèn chùm đồng cổ chạm rỗng, chỉ để lại từng ngọn đèn tường thủy hồng vẽ viền thiếp vàng hoa mẫu đơn. Ánh vàng non mềm mại ấy không soi xa, càng làm sàn nhảy hiện lên đầy bóng người chập chờn, huyền ảo quái lệ.
Bà Diêu rất nhanh đã không còn nhìn thấy chồng mình và bà Nhiếp đâu nữa. Chị ta lấy khăn tay xoa đôi mắt đang chua xót, hỏi: “Có tìm ra bà Nhiếp không? Kỹ thuật nhảy của cô ấy thế nào?”
Bà Mã đáp: “Tôi chưa từng thấy cô ấy nhảy, nhưng ông Nhiếp thì đúng là biết chơi bời lắm!”
Cả bọn cười rộ lên đầy ngầm hiểu mà không nói to. Những chuyện phong lưu hoang đường của Nhiếp Vân Phiên, ai nhiều ai ít cũng đều biết chút ít. Chỉ có bà Diêu là ngờ ngợ nhìn họ, bà Lý cười giải thích: “Bà Nhiếp cũng là người đáng thương.”
“Chẳng phải sao!” Bà Tiết nhả ra một vòng khói thuốc, cười nói: “Chồng cô ấy ở ngoài chơi dữ lắm, ăn uống gái gú cờ bạc thứ gì cũng thạo, còn rước cả người trong kỹ viện về nhà làm vợ lẻ. Rước một lần là rước hẳn hai người, nghe nói bên ngoài còn nuôi thêm một người nữa.”
“Đấy là hồi trước. Còn bây giờ thì… hì hì, người bên ngoài nuôi không nổi, chạy theo người ta mất rồi.”
“Đàn bà trong kỹ viện quen giả tình giả nghĩa. Anh có tiền thì theo, thấy anh hết tiền lại còn phải bòn của nó, kiểu gì cũng cây đổ bầy khỉ tan.”
“Thế hai người cưới về không chạy à?”
“Chạy đi đâu? Già cả rồi, cũng không còn vốn liếng để chạy nữa.”
Cả bọn lại cười. Bà Diêu tò mò hỏi: “Bà Nhiếp sống có hòa thuận với hai bà lẻ ấy không?”
Bà Lý nói: “Bà Nhiếp đáng thương. Hồi hai bà lẻ mới vào cửa, liên thủ cùng nhau hành hạ cô ấy, âm mưu dương mưu trò gì cũng dùng đủ. May mà cô ấy không sinh được con, chứ không biết còn loạn tới mức nào.”
“Ông Nhiếp không quản à? Dù gì cũng là vợ cả! Chẳng lẽ lại ‘sủng thiếp diệt thê’ sao!”
“Ông ta quản?” Bà Lý ‘hừ’ một tiếng: “Quản cái quỷ! Vợ chồng họ vốn đã chẳng có tình cảm.”
“Sao lại không có? Thế kiểu gì cũng là lỗi của ông Nhiếp! Ông ta ăn chơi cờ bạc…”
Bà Lý chau mày: “Cái này thì không thể trách ông ta. Bà Nhiếp hồi còn con gái đã chẳng sạch sẽ rõ ràng rồi, đêm động phòng chẳng có vết đỏ…”
“Ôi trời ơi!” Bà Diêu trợn tròn mắt: “Đội cái mũ xanh to đùng thế, ông Nhiếp không bỏ cô ta à?”
Bà Lý thong thả nhấp một ngụm cà phê rồi mới nói: “Hai nhà bây giờ tuy sa sút, nhưng trước kia đều là danh môn vọng tộc. Đã kết thông gia rồi thì đâu phải muốn bỏ là bỏ được.”
Bà Tiết hạ giọng hỏi nhỏ: “Sao chị biết kỹ thế?”
Bà Lý nói: “Nghe Mợ Cả nhà cô ta kể.”
Mấy người nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Bà Diêu quay sang nhìn bà Triệu: “Chợt tôi mới nhớ ra, cô với bà Nhiếp là người quen cũ, chuyện của cô ta… cô có biết không?”
