Bà Triệu vẫn luôn vểnh tai chăm chú lắng nghe, thấy bà Diêu hỏi tới, bèn vội lắc đầu cười nói: “Tuy là quen biết cũ, nhưng chưa từng thật sự qua lại thâm giao.”
Bà Diêu nửa tin nửa ngờ: “Cô đừng có lừa tôi, tôi không ngu đâu, muốn đi tra cũng dễ dàng lắm……” Vừa khéo có mấy bà nhà giàu châu quang bảo khí vừa cười vừa nói đi tới, chị ta đứng lên hàn huyên, câu nói kia cũng ném ra sau đầu.
Sắc mặt bà Triệu thay đổi, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh trở lại.
Diêu Khiêm khẽ khựng người, cảm giác giày da đen lại bị giẫm thêm một cái, ánh mắt lóe lên, anh bỗng thấp giọng cười hỏi: “Em bao lâu rồi không nhảy nữa? Vậy mà xa lạ đến mức này!”
Hai má Anh Trân nóng bừng, mắt chết trân trân nhìn chằm chằm cái cúc sừng màu kaki trước ngực anh, giọng vô cùng lạnh nhạt: “Ngài Diêu vẫn nên tìm cô Phùng nhảy đi!”
“Em cũng để ý tới cô Phùng à?” Lời Diêu Khiêm lộ ra đôi chút khó hiểu.
Anh Trân cắn chặt môi dưới, giằng ra định rời đi.
“Đừng đi……” Diêu Khiêm khẽ nói, bàn tay to đang siết ngang eo cô lại ghì chặt thêm, nghe thấy một tiếng rên hơi đau đớn, anh cúi đầu nhìn mặt cô: “Sao thế?”
Anh Trân cau mày nói: “Eo tôi bị thương.”
“Bị thương thế nào?” Bàn tay anh khép sát về bên eo cô: “Ừm, nói mau, bị thương thế nào?”
Anh Trân sao có thể nói cho anh biết, người kiêu ngạo như cô, thà nghiền nát răng bạc rồi nuốt cả máu vào trong cũng không hé nửa lời, bèn bịa đại: “Lúc ra ngoài đụng phải góc bàn.”
Ánh mắt anh càng thêm sâu thẳm, cô biết anh sẽ không tin, nhưng tin hay không thì cũng chẳng sao!
Diêu Khiêm không truy hỏi nữa, nhạc ngắt quãng rồi chuyển sang tiết tấu nhẹ nhàng vui tai, anh chỉ im lặng dẫn cô xoay vòng hơi nhanh. Anh Trân nhịn cơn đau nhói do gót chân bị cọ xát với gót giày, cô cảm giác lớp da mỏng vừa mới liền lại bị nghiền nát vụn, thịt đỏ lẫn máu, ướt nhèm bám vào tất. Nhạc lại trầm chậm xuống, bước chân chậm đi, đau cũng giảm, cô khẽ thở ra một hơi, mới phát hiện bàn tay anh ôm ở phần eo cô hơi cao, theo động tác lướt bước, đường cong đầy đặn dưới b** ng*c trái cô đang run rẩy nhấp nhô, va chạm vào đốt xương ngón tay dài khỏe của anh.
Tay anh rất đẹp, xương khớp rõ ràng, đầu ngón có lớp chai mỏng do nhiều năm cầm bút mài ra, từng khiến thiếu nữ mới biết yêu sống chết không yên.
Bầu không khí lập tức trở nên nguy hiểm.
Thân thể Anh Trân chẳng hiểu sao run lên, muốn thoát khỏi cảnh ngượng ngập này mà bất lực, trong lòng từ từ dâng lên một nỗi thê lương muốn nhấn chìm cô, bị ánh đèn vàng tối đan xen nhuộm thành màu máu bi thương.
Vòng eo cô vẫn gắng gượng căng thẳng thẳng tắp bỗng mềm nhũn, dựa lên vai anh.
Môi Diêu Khiêm chạm qua trán cô nhẵn mịn, ẩm ướt, anh bất giác khựng lại, hóa ra phủ đầy những giọt mồ hôi li ti dày đặc, anh khẽ hỏi: “Em sao vậy?” Anh cảm nhận cô dường như hé miệng, một luồng hơi nóng phả đầy lên cổ anh, anh không nghe rõ, bèn nghiêng đầu ghé tai sát bên môi cô: “Có phải bị bệnh rồi không?”
Gần đây báo chí thường đăng, thời điểm giao mùa thu đông cúm lại bắt đầu hoành hành, anh thấy cô chỉ mặc một chiếc sườn xám lụa mềm mỏng manh bước vào khách sạn, không như bà Diêu đã khoác áo choàng viền lông chồn tím. Thế nên anh nói thêm một câu: “Em nên mặc ấm hơn chút.”
Một lát sau, anh nghe cô nói: “Tôi đau chân!”
“Hả?”
Cô hít mạnh một hơi lạnh: “Gót chân tôi rách da rồi, không nhảy được nữa.”
Diêu Khiêm cau mày, đau đến toát mồ hôi lạnh, vậy rốt cuộc đau tới mức nào! Anh đột nhiên cởi áo vest choàng lên vai cô, ôm cô bước nhanh về phòng khách quý cách đó năm sáu bước. Thư ký Phạm vẫn luôn chờ sẵn lập tức bước tới, anh dặn dò đôi câu, rồi đi thẳng đến cạnh cửa, nhân viên tiếp đãi lập tức kéo tay nắm đồng thau mở cửa, một vùng sáng tràn ra, Anh Trân khép mắt một chút rồi mở ra, cửa đã khép lại. Cô theo phản xạ ngồi xuống chiếc ghế gần nhất, ngơ ngác nhìn Diêu Khiêm ngồi xổm xuống cởi giày và tất cho cô, trên tất dính vệt đỏ ướt, anh đang quan sát gót chân cô: lớp da mỏng bị nghiến như bị cưa cuộn lại, lộ ra lớp thịt non đỏ tươi bên trong, máu nhỏ tong tỏng. Cô quá bướng bỉnh, có thể nhịn tới tận lúc này quả thực không dễ, liếc qua một chỗ vết thương cũ, lớp da vừa lành lại nổi lên màu xám. Anh muốn hỏi: rõ ràng biết đôi giày này mang vào sẽ làm mình trầy xước, vì sao vẫn hết lần này đến lần khác đi, nhưng lời tới miệng lại nuốt xuống. Khi còn trẻ có lẽ anh sẽ buột miệng nói ra, bây giờ thì không nữa, anh đã trở nên lão luyện và thế tục.
“Cộc cộc cộc……” Có người gõ cửa, là thư ký Phạm, mang tới cồn i-ốt và bông thuốc. Diêu Khiêm ghé tai nói nhỏ với anh ta đôi câu, thư ký Phạm đáp lời rồi lui ra ngoài.
“Để tôi tự làm.” Anh Trân đưa tay định nhận lấy, Diêu Khiêm chẳng thèm để ý, xịt cồn i-ốt lên bông thuốc, anh đột nhiên nghiêm giọng quát: “Lâm Anh Trân, sao em lại sống thành cái dạng này!”
Bông thuốc dán chặt lên vết thương, cơn đau buốt tận xương khiến tai cô ong ong, nước mắt suýt nữa trào ra, cô nghiến răng nhìn chằm chằm cái đèn tường treo trên tường, ánh sáng hồng mơ hồ quện lại thành một vệt.
“Tôi sống rất tốt!” Anh Trân nghẹn giọng nói. Tốt thế nào, cô cũng chẳng nói được, ít nhất vẫn còn sống chẳng phải sao!
Diêu Khiêm cười lạnh một tiếng: “Trước mặt tôi, em không cần phải thế.” Anh dùng băng dính dán chặt miếng gạc phủ lên chỗ bị thương, nghĩ một lúc, bèn xách đôi giày cao gót của cô lên, xoay người định đi luôn.
“Giày của tôi.” Anh Trân lớn tiếng gọi: “Không có giày thì tôi rời khỏi đây kiểu gì!” Người này chắc chắn bị điên rồi.
Diêu Khiêm không quay đầu nhìn cô: “Ở đây chờ thư ký Phạm đến.” Nói rồi, anh xoay nắm cửa đi ra ngoài, tiếng nhạc uỷ mị bên ngoài như thủy triều ào vào, rồi lại lùi đi.
Một khúc nhảy xong, nhân viên tiếp đãi bật sáng đèn lớn trên trần, người vừa nhảy xong còn chưa đã, tản ra khắp nơi, đám thanh niên cười hì hả tìm bạn nhảy. Bà Diêu vươn dài cổ tìm Diêu Khiêm trong đám đông, tìm mãi không thấy, bỗng dưng lòng hoảng hốt rối bời, lại thấy con trai mình cùng một cô tiểu thư đang đi về phía sàn nhảy.
“Đang tìm ngài Diêu à?” Bà Mã trêu chọc: “Vợ chồng chị tình cảm thật đấy.”
“Ây, đó là Tô Niệm.” Bà Diêu cười, nâng cánh tay chỉ hờ hững một cái.
Bây giờ người ta đề xướng phụ nữ độc lập, tư tưởng giải phóng, chị ta không thể biểu hiện như kiểu mấy bà vợ cũ kỹ, rời chồng ra là không sống nổi.
“Ồ….. Thế cô tiểu thư kia là ai?”
“Một cái bóng lưng, có nhìn thấy mặt đâu!”
Bà Triệu cũng đang nheo mắt nhìn theo, không phải con gái mình, trong lòng bỗng hụt hẫng một trận. Bà Triệu đảo mắt nhìn quanh, thấy Trúc Quân đang ngồi với một cô gái ăn bánh ngọt….. thật đúng là tức đến phát hận, hận sắt không thành thép.
Bà Diêu kiếm cớ đi nhà vệ sinh, đứng dậy nhưng lại đi về phía sàn nhảy, chặn Diêu Tô Niệm lại, vừa mở miệng đã hỏi dồn dập: “Nhìn thấy ba con chưa?”
Diêu Tô Niệm lắc đầu, đoán rằng: “Có khi đang ở cùng chú Tần?” Vừa nói xong, anh ta không nhịn được bật cười, chú Tần đang ôm Phùng Sa Lệ đi về phía này. Bà Diêu nhíu mày, định hỏi ông ta có thấy thư ký Phạm không, ánh mắt lại liếc sang cô tiểu thư trẻ bên cạnh con trai. Cô tiểu thư ấy cũng đang lén nhìn chị ta, ánh mắt chạm nhau, cô ta vội lễ phép tự giới thiệu: “Chào bác gái, cháu là Nhiếp Mỹ Quyên.”
Nhiếp Mỹ Quyên…… Tim bà Diêu khẽ lay động, cũng không cười, giọng khá lạnh nhạt: “Mẹ cháu đâu?”
