Sáng sớm, bà Triệu lên chùa Ngọc Phật dâng hương cầu nguyện, dùng xong cơm chay, lại nghe trụ trì giảng bảo quyển, đến khi quay về dinh thự họ Diêu thì trời đã xế chiều, hoàng hôn sắp tắt.
Vừa bước vào sân, đã thấy mẹ Lưu cùng một anh phu gánh đứng chặn lối nói chuyện. Anh phu mặc áo trắng quần trắng, ngang hông buộc tạp dề xanh lam, ngồi xổm xuống vén gói cỏ bồ, lộ ra từng hộp sơn đen viền vàng xếp ngay ngắn.
Bà Triệu đứng sát lại bên mẹ Lưu, liếc mắt nhìn sang, cười hỏi: “Hôm nay là ngày lành tháng tốt gì thế? Còn phải gọi món lớn từ ngoài về ăn?”
Mẹ Lưu đáp đầy vẻ đắc ý: “Có khách quý!”
“Khách quý ở đâu tới?” Mẹ Lưu còn chưa nói hết, đã nghe ngoài cổng có người lớn tiếng gọi: “Có phải đây là dinh thự họ Diêu không?”
“Có việc gì?”
Người kia đáp: “Ê, tôi là bên Hồng Phòng Tử đưa đồ Tây tới!”
Anh phu trước mặt lại giục thanh toán tiền đồng, mẹ Lưu gọi người ngoài cổng vào, một mặt tính giá món ăn, bận đến mức không còn hơi sức để để ý tới bà Triệu nữa.
Bà Triệu trông thấy Diêu Tô Niệm đứng trên hành lang, chúm môi trêu chọc con chim mày trắng trong lồng, liền cười tiến lên hỏi: “Cháu về sớm thế, không ra ngoài chơi sao?”
Diêu Tô Niệm cười cười: “Cháu đâu phải người ham chơi đến vậy!”
Bà Triệu lại hỏi: “Nghe nói dạo này cháu với Nhiếp Mỹ Quyên có đôi có cặp, đi đâu cũng cùng nhau, có thật không?”
Diêu Tô Niệm vẫn mỉm cười: “Dì cũng nói rồi đấy, chỉ là đi chơi thôi, sao có thể coi là thật được!”
Bà Triệu nhìn anh ta chằm chằm một lúc lâu, lắc đầu: “Cháu với ba cháu, thực sự chẳng giống nhau.”
Diêu Tô Niệm truy hỏi: “Không giống ở chỗ nào ạ?”
Bà Triệu nói: “Hồi trẻ, ngài ấy là người trọng tình lại cố chấp, về sau vào quan trường thì trở nên sắc bén hơn. Nhưng con người mà, ai rồi cũng sẽ thay đổi, đổi đến cuối cùng, ngay cả bản thân mình cũng chẳng nhận ra mình nữa.”
Từ nhỏ, Diêu Tô Niệm đã từng nghe ông bà hoặc vú nuôi nhắc bóng gió về đoạn phong lưu năm xưa của cha mình, ầm ĩ long trời lở đất. Anh ta cũng luôn biết cha mẹ chỉ hòa thuận bề ngoài mà xa cách trong lòng. Đưa đầu ngón tay vào trong lồng cho chim mổ ăn, anh ta cười khẽ hỏi: “Dì có biết người đàn bà đó họ gì tên gì, giờ đang an thân ở đâu không?”
Bà Triệu khẽ hắng giọng, liếc thấy rèm cửa trước phòng bà Diêu khẽ run lên, mơ hồ phồng ra hình dáng một người, vội nói: “Cháu lại gài lời dì rồi, dì làm sao mà biết được! Nhưng cháu cũng nên sửa mình đi, có những tiểu thư mà dính vào rồi, chẳng khác nào tay ướt bóp bột khô, vừa bẩn vừa dính, muốn phủi cũng chẳng phủi ra được. Cái cô Mỹ Quyên ấy, cháu phải để tâm nhiều hơn!”
Diêu Tô Niệm rút tay về, chỉ vào ống tay áo bà Triệu: “Dì đi đâu thế ạ? Có một lỗ to này.”
Bà Triệu cúi đầu nhìn, quả nhiên là vậy, hẳn là do lúc thắp hương bất cẩn làm cháy. Bà quay người lên lầu, trở về phòng ngủ, rửa mặt thay một chiếc sườn xám khác rồi đi ra. Trúc Quân đang ngồi trước bàn, say sưa đọc tiểu thuyết.
Bà Triệu tức đến bốc hỏa, nghiến răng nói: “Tô Niệm đang ở ngay dưới lầu, ông trời cho sẵn cơ hội, vậy mà con thì hay rồi, tiểu thư khuê các, cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước, còn trông chờ nó tự tìm tới con à? Nằm mơ! Con nặng nhẹ mấy lạng trong lòng không tự biết hay sao? Con mà có được nửa phần mặt dày bám riết như Nhiếp Mỹ Quyên, mẹ cũng chẳng phải suốt ngày lo lắng bốc hỏa, tổn thọ thế này!”
Càng nói càng giận, bà Triệu giơ tay vặn mạnh tai cô một cái.
Trúc Quân đau quá kêu khẽ một tiếng, vội vàng cầm gương soi, tai đỏ ửng lên, lập tức vừa tủi vừa giận, nước mắt lưng tròng nói: “Con có mấy lạng mấy cân, tự nhiên trong lòng hiểu rõ. Con không xứng với anh ta, anh ta cũng chẳng để mắt tới con, hà tất phải gượng ép kéo vào với nhau, để rồi thành một đôi vợ chồng vô tình!”
Bà Triệu đưa thẳng ngón giữa chọc vào trán cô: “Yêu đương tình ái đều là giả hết! Cả đời vinh hoa phú quý mới là thật, mới là thứ con nên nắm chặt trong tay. Mẹ chính là vì quá tin ba con, tin vào bao nhiêu năm tình nghĩa vợ chồng, không đề phòng ông ta, moi tim moi gan đối đãi, thì sao nào? Con cũng tận mắt thấy đấy, ông ta vì con hồ ly tinh kia mà khinh rẻ, chà đạp mẹ ra sao……” Bà Triệu vừa nói vừa rơi nước mắt, lôi khăn tay ra xì mũi một cái: “Mẹ là vì bản thân mình à! Mẹ còn chẳng phải là vì nghĩ cho con sao? Đúng là chó cắn Lữ Động Tân…… đồ sói mắt trắng, chẳng phân biệt tốt xấu, các người ai nấy đều đối xử với tôi như vậy, tôi thà đi chết quách cho rồi!”
Trúc Quân cúi đầu nhìn cuốn tiểu thuyết trong tay, là cuốn “Đêm Sâu Thẳm” đang rất thịnh hành gần đây. Những người bên cạnh Nguyệt Dung ai cũng nói là vì tốt cho nàng, thay nàng tính toán, nhưng thực chất đều đang đẩy nàng vào hố lửa.
Nghĩ lại hoàn cảnh của bản thân lúc này, cô cũng không khỏi rưng rưng nước mắt.
Bà Triệu còn định mắng tiếp, bỗng nghe tiếng ô tô bóp còi trầm đục. Bà Triệu bật dậy, bước nhanh mấy bước ra trước cửa sổ, đầu ngón tay vén khe rèm, cúi nhìn ra ngoài. Bà Diêu tiến lên nghênh đón, Diêu Tô Niệm tay xỏ chéo vào túi quần theo phía sau. Tài xế xuống xe trước mở cửa, từ trong bước ra một người đàn bà cùng một thiếu nữ trẻ, rõ ràng là mẹ con. Thiếu nữ ăn mặc kiểu Tây, tóc uốn thành từng lọn sóng lớn, từng lọn rủ trên vai, kẻ mày tô mắt, tay xách một chiếc ô Tây cán dài màu hồng phấn.
Bà Triệu lập tức nhận ra, đó là vợ và con gái của Trần Lương Dụ, Phó cục trưởng Cục Quân nhu Bộ Quân chính. Bà Diêu thân mật ôm hôn chào hỏi hai mẹ con họ, cười nói rôm rả đi vào trong phòng. Bà Triệu trong lòng sáng như gương, mặt tái xanh nhìn theo cho tới khi không còn thấy bóng dáng họ nữa mới thu hồi ánh mắt, bỗng cười lạnh nói: “Bà Diêu đúng là chán sống rồi!”
Trúc Quân chỉ nghe mẹ lẩm bẩm mơ hồ một tiếng, ngẩng đầu lên thì bà Triệu đã xuống lầu đi mất.
–
Anh Trân từ trong phòng bước ra, tiện tay khép chặt cửa lại. Anh chị cô ngoài chuyện kể về thân thế đầy kịch tính của Quế Xảo ra, còn có lời riêng muốn nói với Diêu Khiêm, cô thực sự cũng chẳng muốn nghe.
Mưa cuối thu sang đông lạnh buốt, lại bị gió cuốn tạt thẳng vào người. Cô nép vào trong một chút, khuỷu tay vô ý cọ phải mảng tường ẩm mốc, vôi phấn rơi lả tả, cô vỗ vỗ áo khoác hai cái, vẫn còn in lại vệt nhạt.
“Bán cháo đường hoa quế…… bánh kéo táo đỏ…… ngọt lịm đây! Mau ra ăn đi!” Tiếng rao khàn khàn, chua xót vang lên trong đêm mưa tĩnh lặng, len lỏi khắp ngõ ngách, rồi dần dần xa khuất.
Anh Trân nghiêng đầu vừa lúc trông thấy Quế San vén rèm định bước ra, thấy cô đứng một mình dưới hành lang, liền lập tức rụt người trở vào.
Cô nghĩ một chút, rồi tự mình đi thẳng vào phòng các cô gái. Phòng rất đơn sơ, trên bàn đặt một cây đèn dầu, hai chiếc ghế, hai cái giường, một chiếc tủ quần áo, bấy nhiêu đó là hết. Chỉ có điều dưới cửa sổ còn đặt một cái bếp lò, đang nấu một nồi nhỏ bánh gạo thái lát, khói bốc ra bay về phía cửa sổ. Quế San đang trông chừng, thỉnh thoảng lại nhấc nắp lên, sợ nước trào ra ngoài.
Quế Xảo thì đặt chiếc chậu sứ trắng xuống bên ghế, cúi người gập lưng gội đầu. Tóc cô đen nhánh lại dài, ngâm đầy cả một chậu nước.
Quế San thấy Anh Trân cũng không sợ, chỉ gọi một tiếng: “Cô!”
Quế Xảo cũng nghe thấy, định buộc tóc đứng dậy, Anh Trân nói: “Cứ gội đi, không cần để ý tôi.”
Quế Xảo vừa mới xoa xà phòng, lúc này cũng chẳng vội được, nghe vậy liền tiếp tục xoa bọt trong mái tóc.
Anh Trân ngồi xuống chiếc giường còn trống. Bánh gạo Quế San nấu đã sôi ùng ục chín tới, cô ta múc trước một bát rồi hỏi: “Cô có ăn không ạ?”
Anh Trân lắc đầu, cô ta liền ngồi xuống trước bàn, ghé sát dưới đèn mà ăn.
Quế Xảo cảm thấy cổ áo bị nhét sau vai dường như lại trồi ra, ướt nước thì khó chịu, liền gọi em gái tới giúp nhét vào trong thêm lần nữa.
Anh Trân đứng dậy, bảo Quế San cứ ăn tiếp, còn mình bước tới. Vừa giúp cô ta nhét lại cổ áo, cô vừa kéo xuống một chút, lộ ra bả vai phải, làn da trắng mịn trơn láng.
Cô sững người, ánh mắt bỗng co rút lại.
