📢
Tên Miền Chính Thức
Chỉ truy cập qua link bên dưới
trumtruyen.xyz
Cộng đồng: Discord Telegram
Banner Quảng Cáo Header (970x90)
Nguyện Vọng Giữa Biên Thành

Chương 2:




Nàng đứng đó, rõ ràng đã nghe lén từ đầu. Dáng đi vững vàng, hoàn toàn chẳng giống người mới bị thương.

Nàng nhìn ta giận dữ, rồi ánh mắt lại thấp thoáng ba phần oán trách.

“Nhiễm Bích tự biết thân phận đê tiện, không xứng được người thương yêu. Nếu không, hôm qua cũng chẳng bị Trần phu trưởng bêu riếu giữa mọi người.”

Dương Trung xót nàng lắm, vội ôm nàng vào lòng.

“Huynh à, Nhiễm Bích số khổ. Huynh không thương nàng, đệ thương. Đệ muốn để nàng sống tốt. Mà nói cho cùng, nàng thành ra thế này… huynh cũng có phần.”

Hỉ Nhi thấy ta đứng ở cửa lâu chưa vào, liền đuổi theo. Đúng lúc nghe Dương Trung nói xong câu đó.

Con bé tức đến mức ngực nhỏ cũng ưỡn lên, kéo ta ra sau lưng, chắn phía trước, ngẩng đầu nhìn Dương Trung, người thấp mà khí thế chẳng vừa.

“Không được bắt nạt phu quân ta! Phu quân ta đâu có bắt nạt nàng. Nếu ai không chọn nàng thì là bắt nạt nàng, vậy mấy vị quân gia hôm qua đều bắt nạt nàng cả. Ngươi định đi đòi từng người một sao?”

Nghe Hỉ Nhi nói vậy, Nhiễm Bích liền lảo đảo một bước về phía Dương Trung, như sắp ngã.

“Tiểu tẩu tử này, sao phải làm nhục ta như thế? Gì mà hôm qua ai cũng bắt nạt ta… ngươi… ngươi muốn bức ta đi chết sao?”

“Ngươi!”

Hỉ Nhi còn định phản bác, ta lên tiếng ngăn lại.

“Nhiễm Bích… hôm qua lúc tướng quân nói câu ấy, trong lòng nàng rốt cuộc nghĩ gì?”

Nàng đã là người của Dương Trung, ta cũng cố giữ mặt mũi cho nàng, không vạch trần trước mặt người khác.

Nhiễm Bích thấy không chiếm được lợi, liền giả bộ ngất xỉu.

Ta nhìn bóng Dương Trung vội bế nàng rời đi, trong lòng bỗng nhớ chính mình kiếp trước. Khi ấy, Nhiễm Bích cũng ngất như thế, không biết bao nhiêu lần.

Rõ ràng tâm tư nàng viết cả lên mặt, mà ta khi đó lại chẳng nhìn thấu.

Hỉ Nhi giơ tay vẫy vẫy trước mắt ta, kéo ta vào nhà.

Nàng chia số bạc hôm qua ta đưa thành ba phần, miệng líu ríu giải thích: một phần cất giữ, một phần chi tiêu trong nhà, phần còn lại gửi về quê.

Ta nhìn bọc bạc nàng định gửi về quê, chiếm hơn nửa tổng số bạc. Hôm qua, ta đưa bạc cho nàng, vốn có phần thử lòng.

Kiếp trước, tám năm nơi biên ải, Nhiễm Bích dùng bạc ta để ăn mặc trang điểm, không gửi về nhà một xu.

Tiểu đệ thi đậu tú tài, cuối cùng bỏ bút cầm bàn tính, đi theo học việc ở tửu lâu huyện thành.

Bị nàng lừa nhiều năm, cuối cùng là Dương Trung nói với ta, đệ ta sớm đã nghỉ học, cả làng đều tiếc cho nó.

Ta tát Nhiễm Bích một bạt tai, lần đầu cũng là lần cuối ta nổi giận với nàng.

Vậy mà nàng còn giận dữ hơn ta.

“Ta theo ngươi sống khổ thế này, chẳng lẽ không được làm vài chuyện khiến mình vui sao? Nếu ngươi không vô dụng, ta cần phải dè xẻn từng đồng như vậy à? Vì mấy lượng bạc mà ngươi cũng nổi giận với ta?!”

“Phu quân, hôm qua bà mối đưa tiễn kể với muội, rằng nhà phu quân có tiểu đệ học hành rất giỏi. Thật là tuyệt vời! Sau này nhà mình có thể xuất thân một vị cử nhân lão gia đó! Đợi phu quân làm đại tướng quân, nhà mình văn võ song toàn!”

Giọng vui vẻ của Hỉ Nhi kéo ta về thực tại. Ta nhìn khuôn mặt hơi đen gầy của nàng, không nhịn được cũng vui lây theo.

Kiếp này… cuối cùng cũng đã khác rồi.

Hỉ Nhi, cái tên này thực sự hợp với nàng. Bất kể lúc nào, đều vui vẻ.

Từ ngày hôm đó, sau khi cãi vã, Dương Trung không còn tìm ta nữa.

Tới kỳ tuần tra cánh đồng tháng này, chúng ta phải ra ngoài tám chín ngày không được về.

Hỉ Nhi biết ta đi lâu như vậy, liền thức suốt đêm làm một hũ tương thịt thật to.

“Trong doanh ăn uống chẳng ngon, chàng mang theo cái này cho có vị.”

“Áo giặt khó quá thì để đó, thiếp chuẩn bị thêm mấy bộ rồi, chờ chàng về thiếp giặt cùng luôn.”

“Ôi chao! Thuốc trị thương hết rồi, thiếp còn chưa kịp đi mua…”

Quảng Cáo Dưới Nội Dung (728x90)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Banner Quảng Cáo Footer (970x90)