Dương Xương ngẩng đầu hỏi:“Thư Việt, có mang cơm xào ớt xanh thịt heo của tao không?”
Tôi trợn mắt nói dối không chớp:“Không mang.”
Hắn ngẩn ra nhìn cái bàn trước mặt — ba phần cơm, trong đó có một phần rõ ràng là món hắn gọi.
Trước mặt hắn, tôi thản nhiên hất nguyên cả hộp cơm vào thùng rác:“Ồ, giờ thì không có nữa rồi. Mày thích thì chui vào thùng mà nhặt lên ăn.”
Dương Xương ngây ra như phỗng, mặt đỏ gay:“Đệt! Trần Thư Việt, mày điên à?!”
Tôi chẳng buồn đáp, ung dung ngồi xuống ăn cơm.
Hứa Lạc vội xoa dịu bầu không khí.
Dương Xương mắng thêm mấy câu rồi tức tối bỏ đi.
Hứa Lạc ghé lại hỏi:“Cậu với Dương Xương cãi nhau à?”
“Không có gì. Tự nhiên thấy chướng mắt thôi.”
Tôi mở diễn đàn trường lên, đập ngay vào mắt là ảnh Giang Dĩ Hành. Ánh mắt hắn vẫn rực rỡ tự do như hồi cấp ba.
Thời đó tôi khá ghét hắn. Vì cả hai bản kiểm điểm duy nhất trong đời học sinh của tôi đều dính tới hắn.
Hôm đó tôi vô tình bắt gặp một cặp đôi đang hôn nhau, trong đó… có Giang Dĩ Hành. Hắn nổi tiếng lắm, được cả trường biết tới. Dù là thi đấu gì, chỉ cần có Giang Dĩ Hành, là đám con gái phản bội ngay tại trận, gào khóc cổ vũ hắn, mặc kệ lớp mình sống chết ra sao.
Lúc nhìn rõ người đang hôn với hắn… lại là một cậu con trai.
Tôi sững sờ tới mức quên phải quay đi.
Giang Dĩ Hành phát hiện, nhướng mày đầy bất cần:“Nhìn cái gì? Chưa thấy ai hôn nhau à?”
Mặt tôi nóng ran, hoảng hốt bỏ chạy. Chạy được một đoạn, mới sực tỉnh. Hắn hôn môi, yêu đương, vi phạm nội quy trường, tôi chạy cái gì?!
Cảnh tượng ấy ám ảnh đến mức sau đó tôi lên lớp mà đầu óc cứ lơ mơ.
Tan học xong, thấy Giang Dĩ Hành chờ sẵn ngoài cửa, kéo tôi ra một góc. Hắn bóng gió đe dọa:“Lo mà giữ cái miệng cho kỹ. Dám nói bậy, liệu hồn đấy.”
Bị đe trắng trợn như thế, tôi bực lên, buột miệng phản pháo:“Anh tưởng tôi muốn nhìn à? Hai thằng con trai hôn nhau, không thấy ghê chắc?!”
Giang Dĩ Hành lập tức sầm mặt, giơ nắm đấm:“Cậu nói lại lần nữa xem!”
Còn muốn đánh tôi?
Tôi giận dữ hét lên:“Nói cái gì? Nói anh hôn nhau với con trai trong rừng? Hôn hít đồng giới hả?!”
Giây tiếp theo, cú đấm của Giang Dĩ Hành thẳng tay giáng xuống. Vừa nặng vừa đau.
Tôi cũng chẳng nhịn, đấm trả không khoan nhượng. Hai đứa lao vào nhau như chó với mèo, cuối cùng bị lôi tới văn phòng giáo viên.
Trong phòng, tôi và Giang Dĩ Hành mặt mũi bầm tím đứng đó chịu trận. Thầy giáo quay qua hỏi tôi trước:“Em nói đi, vì sao đánh nhau?”
Giang Dĩ Hành căng thẳng, trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao, ngầm phát tín hiệu: dám nói thật thì chết với hắn.
Tôi cố tình ngập ngừng một chút, liếc qua thấy hắn khẽ run rẩy, trông vừa đáng thương vừa buồn cười.“Vì anh ta không ưa em.”
“…?”
Thầy nhíu mày quay sang Giang Dĩ Hành. Hắn ngơ ngác mấy giây rồi bật ra:“Đúng! Tôi thấy cậu ta ngứa mắt!”
Thầy hỏi tiếp:“Lý do?”
Giang Dĩ Hành khựng lại, lắp bắp:“… Vì cậu ta cứ hay đứng nhất khối, nhìn phát chán.”
Thầy tức đến bật cười, mỉa mai:“Cậu học kém mà còn ganh tị với người học giỏi?”
Mặt Giang Dĩ Hành đỏ bừng. Hắn là dân chuyên nghệ thuật, thành tích văn hóa không khá mấy.
Tôi nhếch mép. Cái lý do vớ vẩn gì không biết.
Sau màn giáo huấn đầy tình thương mến thương, cả hai bị bắt viết kiểm điểm, mỗi bản không dưới 2000 chữ. Tôi cực kỳ không phục. Rõ ràng Giang Dĩ Hành kiếm chuyện trước, ra tay trước, vậy mà tôi cũng bị liên lụy viết kiểm điểm, còn bị bắt lên bục chào cờ đọc to trước toàn trường! Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy nhục. Đây đúng là nỗi nhục to nhất trong 17 năm cuộc đời tôi.
Ra khỏi văn phòng, tôi trừng theo Giang Dĩ Hành đi phía trước, nghiến răng: đồ chết tiệt!
Tôi mất hai ngày để viết xong bản kiểm điểm, vừa viết vừa rủa Giang Dĩ Hành không ngớt trong lòng.
Đột nhiên nghe ai nói:“Giang Dĩ Hành bị gọi phụ huynh rồi đấy!”
Tôi quay đầu, trông thấy cái bản mặt đáng ghét của hắn phía dưới lầu, cúi gằm đi theo sau lưng mẹ mình. Tôi hả hê nghĩ: ác giả ác báo!
Ngay sau đó lại có người buông lời:“Làm gay còn gì, tâm lý bất bình thường, không gọi phụ huynh mới lạ!”
Tôi chớp mắt, nhìn sang người vừa nói:“Cái gì mà gay?”
“Cả trường đang đồn ầm lên kìa, bảo Giang Dĩ Hành là đồ b**n th** thích con trai…”
Người đó vừa nói vừa mở diễn đàn đưa bài viết cho tôi xem. Đầu tôi ù lên một tiếng, lướt nhanh hết phần bình luận.
Nghĩ tới khả năng bị kéo vào vụ này, tôi bật dậy. Có người gọi:“Thư Việt, chuông vào học rồi, cậu đi đâu đấy?”
“Tôi đi nộp kiểm điểm.”
Tôi chạy thẳng ra khỏi lớp, lao về văn phòng. Cách tấm cửa mỏng, bên trong truyền ra giọng phụ nữ đầy vội vã:“Con tôi không thể nào là gay được! Nó là người bình thường! Tiểu Hành, con nói đi, con nói với cô giáo và mẹ rằng con không phải gay… Nói đi! Nói với mọi người là con bình thường! Không phải đồng tính!”
Một hồi im lặng. Rồi — bốp! Tiếng tát giòn tan vang lên.“Giang Dĩ Hành! Con nói đi chứ!!”
Rất lâu sau, cửa văn phòng mới mở. Tôi thấy họ bước ra. Hắn liếc tôi lạnh lùng một cái. Một bên má sưng to rõ rệt.
Tôi há miệng định nói gì đó, nhưng hắn chỉ lặng lẽ xoay người bỏ đi.
Cô giáo ngạc nhiên nhìn tôi:“Thư Việt, em có việc gì à?”
“Nộp kiểm điểm.”
Cô nhận tờ giấy, mở ra:“Để cô xem nào.”
