📢
Tên Miền Chính Thức
Chỉ truy cập qua link bên dưới
trumtruyen.xyz
Cộng đồng: Discord Telegram
Banner Quảng Cáo Header (970x90)
Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người

Chương 131: Dáng Vẻ Ta Cười Rất Giống Vàng Bạc Châu Báu À?




Bắc Minh Thần bật cười, nắm tay Phật Tịch đi về phía xe ngựa.

Phật Tịch kéo tay Bắc Minh Thần, hai tay lắc lắc cánh tay hắn, giọng nũng nịu: "Chúng ta đi ra đường dạo chơi đi, cả ngày ở trong vương phủ nhàm chán quá."

Bắc Minh Thần đưa tay xoa mặt Phật Tịch, giọng điệu cưng chiều: "Ừm..."

Nàng vui vẻ ra mặt, kéo hắn đi thẳng về phía trước, thỉnh thoảng đưa tay chỉ đồ chơi vui trên đường.

"Bắc Minh Thần, chàng nhìn cái kia đi."

"Bắc Minh Thần, chàng nhìn cái kia, đẹp đúng không?"

"Đúng, rất đẹp."

Đột nhiên, con ngươi của Bắc Minh Thần co rụt lại, đưa tay bắt đũa từ trên rơi xuống, sau đó hung ác ngẩng đầu nhìn lại.

Phật Tịch cũng thuận theo ánh mắt của Bắc Minh Thần ngước mắt nhìn lại, khi nhìn thấy Giản Triều hả hê dựa vào lan can, nàng liếc mắt nhìn.

Giản Triều thấy hai người đều nhìn lại, cười nói: "Lên đây đi, đệ có nhiều bánh ngọt lắm, bây giờ ăn không hết."

Bắc Minh Thần lắc tay, ném đôi đũa trong tay qua. Giản Triều dễ dàng nhận lấy, thấy hai người muốn đi còn nói: "Đừng đi, hai người lên đây đi."

Bắc Minh Thần không nói gì, ôm Phật Tịch đi thẳng về phía trước.

Phật Tịch cảm thấy phía sau có gió, nàng đứng vững gót chân quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Giản Triều từ lầu hai bay xuống.

Phật Tịch chậc chậc miệng.

[Thật sự sợ y không cẩn thận sẽ quỳ trên đất.]

Kết quả, Giản Triều vừa chạm chân xuống đất đã bị vỏ chuối ai vứt trên đường làm cho trượt chân, cả người ngã sấp xuống.

Phật Tịch không nhịn được bật cười ra tiếng, còn vỗ cánh tay của Bắc Minh Thần.

[Cho chừa tội làm màu, lần này tiếp xúc thân mật với mẹ đất rồi.]

Bắc Minh Thần nắm tay Phật Tịch đang đập loạn tay của hắn, sức của Phật Tịch không mạnh bình thường, đập lên người hắn rất đau.

Sau khi Giản Triều ngã sấp xuống thì vội vàng đứng lên, vừa chỉnh lại quần áo vừa mắng to: "Vỏ chuối này là ai ăn, đi ra cho ta. Nếu ta tức giận thì hậu quả rất nghiêm trọng."

Y thấy những người xung quanh nhìn mình giống như đồ đần, khẽ ho mấy tiếng sau đó chỉ vỏ chuối trên mặt đất: "Ta hỏi lần cuối cùng, ai ăn vỏ chuối này đứng ra cho ta."

Người chung quanh nhìn Giản Triều tức giận như đang biểu diễn tạp kỹ.

Giản Triều cảm thấy hơi xấu hổ, đứng một bên nháy mắt với Bắc Minh Thần và Phật Tịch, ra hiệu cho bọn họ mau cứu giúp, cảnh tượng không nằm trong khống chế của y nữa.

Bắc Minh Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y Phật Tịch, vờ như người qua đường đứng ở một bên hóng chuyện, lờ tín hiệu cầu cứu của Giản Triều.

Giản Triều cắn răng, còn tình người không, sao trước kia không phát hiện Bắc Minh Thần chó như vậy?

Y thấy ánh mắt mọi người nhìn mình thay đổi, vội móc một túi bạc ra khỏi ngực, giơ cao lên nói: "Ai nói cho ta biết ăn ai vỏ chuối này, ta sẽ đưa túi bạc này cho kẻ đó."

Đám người: Con mẹ nó y khinh thường thế, chẳng phải như vậy đang sỉ nhục bọn họ à. Nào có người như y, may mà bọn họ không biết ai ăn vỏ chuối này, nếu biết sẽ khiến y hao tài hao của.

Giản Triều thấy không ai nhận, đành cảm động bây giờ mức sống của mọi người đã cao vậy rồi à?

Một túi bạc không để vào mắt, nhưng y bị mọi người nhìn như vậy nửa ngày, bây giờ đi cũng không hay.

Vì thế y cao giọng hét: "Ta hỏi lần nữa, ai ăn vỏ chuối này, chỉ cần có người nhận hoặc nói ra thì túi bạc này của kẻ đó.

Y nói xong liếc mắt nhìn đám người một vòng, chỉ thấy có một bé trai được đám người hóng chuyện nhường đường. Bé trai khoảng bốn, năm tuổi đi đến bên cạnh Giản Triều.

Giản Triều nhìn bé trai kia, khó hiểu hỏi: "Ngươi ăn vỏ chuối này à?"

Bé trai nghe vậy lắc đầu, duỗi ngón tay chỉ vỏ chuối trên đất, nghiêm túc nói: "Ta không ăn vỏ chuối này, nhưng chuối bên trong vỏ do ta ăn."

Giản Triều nhìn dáng vẻ nghiêm túc của bé trai, không biết nên phản bác thế nào. 

Phật Tịch nín cười.

[Đứa nhỏ này rất đáng yêu, vô cùng đáng yêu, sờ đầu.]

Bỗng nhiên Bắc Minh Thần cảm thấy khó chịu, sao lại khen người khác đáng yêu, hắn cũng có thể đáng yêu mà.

Giản Triều nhẫn nhịn hồi lâu, sau đó mới chậm chạp nói: "Ngươi, ngươi nói có chuối này do ngươi ném?"

Đứa bé gật đầu: "Đúng..."

Giản Triều thả tay xuống, nhìn đứa bé một vòng.

"Nhóc con, vừa rồi ta hỏi nửa ngày, sao ngươi lại không thừa nhận?"

"Vừa rồi ngài hỏi ai ăn vỏ chuối, nhưng ta không ăn vỏ chuối mà."

Suýt chút nữa Giản Triều đã ói máu, hôn mê tại chỗ.

Phật Tịch muốn thả tay Bắc Minh Thần ra, nhưng Bắc Minh Thần lại nắm tay nàng chặt hơn. Nàng dời mắt nhìn lại: "Mau thả tay của ta ra, ta muốn đi xem đứa bé trai này, có phải đáng yêu lắm không?"

Bắc Minh Thần lắc đầu: "Không..."

Phật Tịch không để ý, vỗ tay Bắc Minh Thần vờ muốn đi về phía trước.

Bắc Minh Thần không thả tay Phật Tịch ra mà theo chân Phật Tịch cùng đi về phía trước.

Nàng cười vui vẻ nhìn đứa trẻ, muốn đưa tay xoa mặt thằng bé, vừa muốn đưa tay nhéo nhưng Bắc Minh Thần không cho.

Phật Tịch im lặng, mỉm cười nói: "Bạn nhỏ, ngươi đi dạo phố một mình à?"

Tiểu nam hài chớp đôi mắt to.

[Oa, tim như muốn mềm nhũn.]

Phật Tịch vờ muốn ngồi xổm xuống bằng với đứa bé, nhưng Bắc Minh Thần ở phía sau vẫn không cho phép.

Phật Tịch nghiêng đầu nhìn Bắc Minh Thần, không rõ hắn có ý gì: "Chàng buông ta ra, ta nói mấy câu với thằng bé."

Bắc Minh Thần kiêu ngạo lắc đầu, chậm rãi phun ra hai chữ: "Không được..."

Phật Tịch thấy trên đường nhiều người, không tính toán, nói với Giản Triều: "Người lớn như thế không được nuốt lời, mau đưa bạc cho người ta."

Sau đó nàng xoay người nói với đứa nhỏ: "Bạn nhỏ, ngươi ném vỏ chuối như vậy không đúng. May mà người trượt chân là thúc thúc kỳ lạ này, y da dày thịt béo không sao, ngộ nhỡ người lớn tuổi giẫm vào, vậy..."

Giản Triều tức giận, xem thường ai thế? Tốt xấu gì y cũng là hoàng tử, từ nhỏ ăn ngon mặc ấm, sao lại thành da dày thịt béo chứ?

Bắc Minh Thần cúi đầu nhìn Phật Tịch đang nói lý lẽ với đứa nhỏ, trên mặt đều là ý cười, chắc chắn sau này Phật Tịch sẽ là một mẫu thân tốt.

Nhưng nhìn dáng vẻ này của nàng không nên sinh sớm sẽ tốt hơn, không thì địa vị của hắn sẽ vô cùng nguy hiểm.

Phật Tịch dùng sức rụt tay mình lại, sờ đầu đứa bé, khẽ nói: "Đi đi..."

Bé trai gật đầu khom lưng xin lỗi Giản Triều: "Xin lỗi thúc thúc, ta ném vỏ chuối là sai, sau này không như vậy nữa."

Nói xong thằng bé đưa tay nhặt vỏ chuối lên.

Khóe miệng Giản Triều co giật, đưa bạc cho đứa bé, đứa bé cầm bạc chạy thật nhanh.

Phật Tịch kéo Bắc Minh Thần đi vào trà lâu, Giản Triều theo sát phía sau. Sau khi mấy người ngồi xuống, Bắc Minh Thần rót trà cho Phật Tịch, gắp điểm tâm vào đĩa cho nàng.

Toàn bộ quá trình Giản Triều nhìn với ánh mắt khinh bỉ, đúng là làm mất mặt hoàng tử bọn họ, chẳng phải rõ ràng y bị Phật Tịch ức h.i.ế.p à? Sau này muốn trở mình chỉ sợ rất khó?

Phật Tịch nhìn bánh ngọt trước mặt, nhìn Bắc Minh Thần cười cười, cầm đũa gắp một miếng bánh hoa đào cho Bắc Minh Thần, giọng điệu hạnh phúc: "Chàng cũng ăn đi."

Bắc Minh Thần đưa tay định sờ mặt Phật Tịch, lại nghe Giản Triều ở đối diện nói: "Haiz, nơi này không phải Thần Tịch viện, chú ý một chút."

Phật Tịch liếc mắt, bắt đầu tự ăn.

Giản Triều nhìn dưới lầu, tay cầm đũa dừng lại, sau đó để đũa xuống, quay đầu nhìn về phía Bắc Minh Thần, như có điều suy nghĩ nói: “Thích một người là cảm giác thế nào?”

Phật Tịch nghe vậy tay cầm đũa hơi dừng lại, sau đó đặt đũa xuống quay đầu nhìn Bắc Minh Thần.

[Ta rất tò mò Bắc Minh Thần sẽ nói gì.]

Bắc Minh Thần nhấp một hớp trà, đặt chén trà trong tay xuống, đối diện với Phật Tịch, cong môi: "Ta không thích ồn ào, nhưng Phật Tịch thích thì ta thích."

Trong mắt Phật Tịch d.a.o động, hé miệng: "Nói như vậy, chàng ghét bỏ ta nhiều lời à?"

 

Quảng Cáo Dưới Nội Dung (728x90)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Banner Quảng Cáo Footer (970x90)