Bắc Minh Thần nghe thấy tiếng lòng của Phật Tịch, nghiêng đầu nhìn sang, thấy góc mặt Phật Tịch, khóe môi vô thức cong lên. Đánh nhau thì thôi đi, lúc cưới Tịch Nhi lần nữa cần phải khẳng định lại lần nữa.
Hứa vị trí hoàng hậu với nàng, nhất định lấy cả giang sơn làm sính lễ, hồng trang kéo dài cả thành.
Phật Tịch nhìn thoáng qua sau đó dời mắt, quay đầu muốn nhìn Lâm Vương phi thế nào, vô tình nhìn thoáng qua ý cười trên mặt Bắc Minh Thần, mờ mịt nhìn sang giống như đang hỏi sao thế?
[Tên này sao thế? Cười như kẻ ngốc vậy.]
[Đáng sợ quá, cười đến mức ta muốn nổi da gà.]
Bắc Minh Thần bất đắc dĩ thu hồi nụ cười, trên mặt có vẻ khó chịu.
Phật Tịch hơi nhíu mày lại, sau đó nhìn Bắc Minh Thần nở nụ cười. Còn chưa kịp dời mắt đã thấy một bóng dáng màu đỏ chợt lóe lên, sau đó quay đầu lại thấy Bắc Minh Lâm vội chạy ra ngoài.
Từ lúc trắc phi vào cửa, ánh mắt Bắc Minh Lâm nhìn nàng ta chằm chằm. Lúc thấy nàng ta hành động bất tiện, bước từng bước nhỏ về phía trước, vội lo lắng nghênh đón.
[Má ơi, suýt chút nữa đã nghĩ rằng chữ hỉ treo trên tường biết bay.]
Bắc Minh Thần bất đắc dĩ khẽ thở dài, đưa tay xoa mi tâm của mình.
Phật Tịch nhìn thoáng qua Bắc Minh Lâm đang cẩn thận đỡ trắc phi, lại quay đầu nhìn thoáng qua Tô Man Nghi trên chủ vị, thấy nàng ấy siết chặt nắm đấm, trên mặt nở nụ cười gượng.
[Haiz.]
Bắc Minh Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y Phật Tịch, Phật Tịch nhìn hắn. Hắn lắc đầu với Phật Tịch ra hiệu Phật Tịch đừng quan tâm, vì đây là chuyện nhà của người khác, dù sao bọn họ cũng chỉ là người ngoài.
Đương nhiên Phật Tịch biết những điều này, khẽ gật đầu với Bắc Minh Thần.
Tô Man Nghi nhìn thấy hai người càng lúc càng bước đến gần, cố khiến mình tỉnh táo lại, nghiến răng, trên mặt nở nụ cười nhạt.
Một tay Bắc Minh Lâm nắm c.h.ặ.t t.a.y của trắc phi, một tay đỡ eo nàng ta, trên mặt nở nụ cười đầy lo lắng, thỉnh thoảng khẽ nói: "Chậm một chút, chậm một chút, đừng vội." Dáng vẻ kia đúng là vô cùng dịu dàng.
Bắc Minh Lâm đỡ Khuất Tâm Liên đi vào đại đường, đứng trước bàn, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tô Man Nghi thì khẽ nhíu mày, trong lòng hơi bất mãn.
Đúng là, thân là đương gia chủ mẫu sao lại lạnh lùng như vậy, chẳng lẽ nàng ta không quan tâm Liên Nhi có thai sao?
Khuất Tâm Liên nhìn Tô Man Nghi, giống như bị sợ hãi, hoảng loạn đẩy tay Bắc Minh Lâm ra, dáng vẻ đáng thương giọng nói yếu ớt: "Tỷ tỷ..."
Bắc Minh Lâm thấy dáng vẻ này của Khuất Tâm Liên, tưởng rằng ban nãy Tô Man Nghi dọa Khuất Tâm Liên, nhìn Tô Man Nghi với ánh mắt cảnh cáo.
Tô Man Nghi híp mắt, ung dung thở ra một hơi, thái độ phóng khoáng chừng mực: "Vương gia vẫn nên ngồi trên ghế đi, đừng thất lễ khiến cho người ta có cớ nói xấu."
Bắc Minh Lâm không nói gì, chỉ thấy dáng vẻ Khuất Tâm Liên vô cùng đáng thương, lảo đảo sắp ngã, mím chặt môi nhưng vẫn rơi nước mắt.
Quan trọng là giọt nước mắt kia còn rơi thẳng xuống mu bàn tay của Bắc Minh Lâm, sau đó nàng ta tỏ vẻ yếu ớt giọng nói nghẹn ngào: "Tỷ tỷ, đều là Liên Nhi không tốt, tỷ tỷ đừng trách vương gia, đều là Liên Nhi sai."
Đột nhiên tay của Phật Tịch hơi ngứa, không kìm lòng được xiết chặt nắm đấm.
Bắc Minh Thần nắm thật c.h.ặ.t t.a.y của Phật Tịch, đề phòng Phật Tịch xúc động lại đánh c.h.ế.t nữ nhân kia. Đánh c.h.ế.t nữ nhân kia không sao, quan trọng nhất là Phật Tịch sẽ bị người ta nói xấu.
[Mẹ bà, hay cho một đóa bạch liên hoa, thật muốn hỏi nàng ta khống chế rơi nước mắt thế nào. Ngộ nhỡ một cơn gió thổi bay nước mắt thì phải làm sao đây?]
Bắc Minh Lâm nghe Khuất Tâm Liên nói những lời kia bỗng nhiên tức giận, nhìn chằm chằm Tô Man Nghi.
Tô Man Nghi không có bất cứ phản ứng gì, bình tĩnh nhìn chằm chằm Khuất Tâm Liên đang diễn kịch.
Bắc Minh Lâm tức giận nói: "Man Nghi, Liên Nhi có thai, nàng không thể khoan dung một chút sao?"
Tô Man Nghi dời mắt nhìn lại, lạnh nhạt mở miệng: "Quy củ chính là quy củ, quy củ định ra để tuân theo. Chẳng lẽ hôm nay vương gia muốn tổn hại lễ pháp, ruồng bỏ quy tắc lão tổ tông đã nói sao?"
Bắc Minh Lâm bị nghẹn lời, thứ nhất là hắn ta đuối lý, thứ hai là sợ Tô Man Nghi tức giận.
Bình thường Tô Man Nghi luôn dịu dàng ôn hòa, nhưng nếu thật sự cố chấp muốn nạp Liên Nhi làm thiếp, phụ hoàng cũng không khó nói chuyện như nàng ta. Nếu không phải bận tâm mặt mũi của phụ hoàng và thế lực nhà mẹ đẻ của nàng ta, thật sự muốn hưu nàng ta.
Khuất Tâm Liên thấy Bắc Minh Lâm không phản bác lời Tô Man Nghi nói, trong lòng hơi khó chịu. Chẳng lẽ nàng ta phải làm lễ ba quỳ chín lạy với nữ nhân này sao?
"Vương gia, ngài không cần quan tâm Liên Nhi. Liên Nhi làm được, cục cưng cũng rất ngoan, không làm đau Liên Nhi."
Nàng ta nói xong vờ ọe ói, chỉ thấy Bắc Minh Lâm lo lắng đỡ eo Khuất Tâm Liên, đưa tay khẽ vỗ lưng nàng ta.
[Nó nó, nhìn đau mắt quá.]
[Lâm vương phi tỷ tỷ cố lên, ngồi đó tát một bạt tai, muội làm hậu phương kiên cường của tỷ.]
[Lâm vương phi tỷ tỷ cố lên, tát một cái, lại đạp một cái, sau đó phất tay áo rời đi.]
Khuất Tâm Liên như đang cố nén, rơi nước mắt lắc đầu, cười hạnh phúc: "Đứa nhỏ này vừa nói nó ngoan thì đó đã đạp một cái, khiến tỷ tỷ chê cười."
Tô Man Nghi nghiến răng, không nói gì.
Giọng điệu Bắc Minh Lâm khó chịu: "Nói với nàng ta làm gì, nàng ta chưa từng mang thai, sao biết thân thể nàng khó chịu."
Toàn bộ thân thể Khuất Tâm Liên tựa vào lòng Bắc Minh Lâm.
[Giống như người không xương vậy.]
[Chân gà rút xương.]
[Ít nhất chân gà rút xương ăn ngon, còn nàng ta nhìn qua cũng khiến người ta muốn ói.]
[Ta vừa nhìn đã biết giả vờ, những nam nhân này bị mù mắt à?]
Bắc Minh Thần không dám nói gì, bởi vì sợ lửa giận của Phật Tịch lan lên người hắn.
Tô Man Nghi thấy dáng vẻ này của Bắc Minh Lâm, lại nghe hắn ta nói lời tổn thương như vậy, thân thể nàng ấy run lên. Nàng ấy nhắm mắt lại sau đó mở ra lần nữa, giọng điệu vô cùng bình tĩnh: "Sắp đến canh giờ rồi, hai người vẫn còn làm màu sao?"
Bắc Minh Lâm ngẩng đầu định nói chuyện, thấy dáng vẻ Tô Man Nghi rất bình tĩnh, bỗng ngậm miệng lại.
Tô Man Nghi nháy mắt ra hiệu với bà tử phía sau mình, bà tử kia gật đầu đi đến cạnh Bắc Minh Lâm, thái độ cung kính nhưng giọng điệu vô cùng cứng rắn: "Vương gia, đối với những chuyện thiếp thất nên để nô tỳ làm đi."
Bắc Minh Lâm ngước mắt nhìn Tô Man Nghi, thấy dáng vẻ hôm nay các ngươi chọc ta, vậy thì hôm nay đừng ai mong được yên của nàng. Hắn ta nuốt nước bọt, thả tay đang đỡ Khuất Tâm Liên ra, đi qua ngồi lên ghế.
Bà tử đứng cạnh Khuất Tâm Liên, không đưa tay đỡ nàng ta, lạnh lùng nói: "Xin trắc phi hành lễ với vương gia, vương phi."
Khuất Tâm Liên muốn ngẩng đầu nhìn Bắc Minh Lâm, ai ngờ lại bị bà tử kia ngăn giữa hai người.
[Lâm Vương phi hay thật, không kết nối tín hiệu được, nhìn tiểu bạch liên này sao vờ đáng thương được.]
Bắc Minh Thần nhìn về phía Phật Tịch vẫn tỏ ra bình tĩnh, không ngờ trong lòng nàng phong phú như vậy, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.
Phật Tịch nhìn sang.
Bắc Minh Thần cúi đầu khẽ nói: "Chúng ta đi được rồi, Lâm Vương phi không yếu đuối như nàng nghĩ đâu."
Tô Man Nghi là đích nữ của Trấn Quốc đại tướng quân, từ nhỏ sinh hoạt trong phủ lừa gạt lục đục với nhau, sao không có vài mưu kế chứ.
Phật Tịch nhìn thoáng qua phía trên, thấy trên người Lâm Vương phi tỏa ra khí thế mạnh mẽ, dáng vẻ đương gia chủ mẫu, lại nhìn Khuất Tâm Liên trông vô cùng yếu đuối.
[Ừm, so sánh như vậy rất tươi sáng.]
Nàng dời mắt, lại gật đầu với Bắc Minh Thần: "Đi thôi..."
Bắc Minh Thần đứng lên dẫn Phật Tịch ra khỏi đại sảnh, lúc đi ra đình viện, đám người đứng lên hành lễ: "Cung tiễn Thần Vương điện hạ, cung tiễn Thần Vương phi."
Bắc Minh Thần không nói gì, dẫn Phật Tịch đi ra khỏi Lâm Vương phủ.
Quản gia của Lâm Vương phủ đứng ở cửa cung kính hành lễ: "Cung tiễn Thần Vương điện hạ, cung tiễn Thần Vương phi."
Bắc Minh Thần nhìn hạ lễ đặt trên đất, hứng thú cúi đầu hỏi Phật Tịch: "Không biết vương phi tặng lễ vật gì?"
Phật Tịch mím môi cười cười: "Rùa đen..."
Bắc Minh Thần nhíu mày, cười ha ha: "Rùa đen tương đối trường thọ..."
"Không không không, đây là rùa vạn năm, đã thành tinh rồi." Phật Tịch cắt lời Bắc Minh Thần, sau đó nói: "Rùa đen được nuôi tốt có thể đưa bọn hắn đi."
