📢
Tên Miền Chính Thức
Chỉ truy cập qua link bên dưới
trumtruyen.xyz
Cộng đồng: Discord Telegram
Banner Quảng Cáo Header (970x90)
Yên Chi Khán Khách - Mạnh Tống

Chương 19:




Ngoài cửa sổ tiếng sấm vang dội, trong gian phòng trà hương thơm tỏa lan, hơi nóng nghi ngút.

Rất lâu sau đó, Lục Nhạn Thanh mới đặt cuốn kỳ phổ trong tay xuống, im lặng nhìn qua cửa sổ thấy mưa rơi xối xả, cây cối ngả nghiêng theo gió.

……

Nhan Ninh ngồi sâu trong hang động, buồn chán nhặt những viên đá vụn dưới đất lên vẽ quệch quạc trên mặt đất. Không biết qua bao lâu, tiếng sấm dần biến mất, cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài, chỉ một cái liếc mắt ấy thôi đã khiến ánh nhìn của cô khựng lại.

Trời đã dần hửng sáng, người đàn ông che một chiếc ô đen lớn đang đứng ở cửa hang. Dáng người cao ráo, thẳng tắp của anh càng thêm phần ưu tú khi đứng ngược sáng. Anh im lặng đứng đó, dường như đang nhìn cô.

Khóe môi Nhan Ninh từ từ nhếch lên, vẻ đạm mạc trên gương mặt cũng tan biến trong nháy mắt. Cô vứt viên đá trong tay, chạy ào về phía Lục Nhạn Thanh.

"Vừa nãy đáng sợ lắm, tôi sắp sợ chết khiếp rồi đây này~" Nhan Ninh đứng dưới ô, ôm lấy cánh tay người đàn ông, giọng nói nũng nịu pha chút ủy khuất lạ thường.

Lục Nhạn Thanh không vạch trần cô, chỉ thản nhiên gạt đôi bàn tay đang bám trên cánh tay mình ra: "Đi không?"

Anh vừa dứt lời, một tiếng sấm rền vang lên. Không vang dội như lúc nãy mà âm trầm, như thể chút uy lực cuối cùng còn sót lại.

Ánh mắt Nhan Ninh lướt qua quần áo anh, khi nãy vừa chạm vào cánh tay, lòng bàn tay cô đã cảm thấy ẩm ướt, áo sơ mi của anh đã bị thấm ướt hơn phân nửa.

"Đường xuống núi khó đi lắm, trừ phi anh bế tôi." Nhan Ninh mỉm cười ngước mặt lên.

Lục Nhạn Thanh không để tâm đến lời nói nửa nũng nịu nửa trách móc của cô. Anh nhìn cơn mưa, thu ô lại rồi bước vào trong hang, sau đó ngồi xuống bệ đá nhìn ra bên ngoài, không nói thêm lời nào.

Nhan Ninh ngồi xuống bên cạnh anh, vẫn là khoảng cách rất gần nhưng vẫn có một lằn ranh ngăn cách.

Lúc này, sương mù bao phủ núi rừng, mây trôi bồng bềnh. Hai người lặng lẽ ngồi đó nhìn màn mưa vô tận.

Tâm cảnh khác nhau thì nhìn mây cũng ra những hình thù khác nhau.

Lúc nãy khi Nhan Ninh nhìn mây một mình, khói sương trong mưa là sự bình lặng, chậm rãi.

Bây giờ, hai người họ cùng nhìn mây, khói nhẹ phía xa tĩnh mịch vờn quanh như thể hóa thành mây mưa vùng Vu Sơn. Làn sương trắng ấy dường như mang theo chút lả lơi, nhẹ nhàng và chậm rãi lan tỏa giữa rừng cây, vô cớ quấn quýt với chút xanh biếc của núi rừng. Trắng và xanh cứ thế hòa quyện vào nhau, không thể tách rời.

Nhan Ninh mỉm cười, để chân trần khẽ giẫm lên đôi giày của anh. Lục Nhạn Thanh nhận ra sự khác lạ nơi bàn chân, quay đầu nhìn cô.

Nhan Ninh đón lấy ánh mắt anh, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại: "Giày ướt rồi, khó chịu lắm."

Nghe giọng nói nũng nịu của cô, khóe môi Lục Nhạn Thanh khẽ ngậm ý cười. Ở bên nhau lâu như vậy, đôi bên cũng coi như đã có chút hiểu rõ về nhau, anh có thể từ một cái liếc mắt hay nụ cười của cô mà nhận ra nhiều điều.

Ví dụ như hiện tại, tia tinh quái không yên phận ẩn giấu trong mắt kia chính là dấu hiệu cô lại sắp trêu chọc người khác rồi.

Lục Nhạn Thanh chậm rãi đánh giá cô từ trên xuống dưới: "Quần áo cũng ướt rồi, không cởi ra sao?"

Nhan Ninh hơi ngẩn ra. Thần thái anh bình thản, giọng điệu ôn hòa lịch sự nhưng lời nói ra... thực sự không thể gọi là quý ông cho nổi.

Nhan Ninh bật cười, đứng dậy rồi ngồi lên đùi anh, vòng tay qua cổ rồi cọ cọ vào hõm vai anh: "Không đâu, phải giữ kẽ một chút chứ."

Nhan Ninh đang làm nũng, giọng nói đáng yêu, đôi mắt đáng yêu và động tác cũng vô cùng đáng yêu.

Tâm trạng cô đang rất vui, ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy anh đã thấy vui rồi nên mới không kìm lòng được mà muốn nũng nịu. Nhưng chính cô cũng không hề nhận ra điều đó.

Với tư thế của hai người, Lục Nhạn Thanh không nhìn thấy mặt cô, chỉ thấy sợi chỉ đỏ quấn quanh cổ tay cô lúc này đang rủ xuống trước ngực mình đung đưa. Theo tiếng nói của cô, sợi chỉ ấy dường như muốn xuyên qua lớp áo ướt đẫm, xuyên qua da thịt để len lỏi vào bên trong.

Nhan Ninh vẫn vùi đầu vào hõm vai người đàn ông, hai chân buông thõng đung đưa: "Anh đã bao giờ đưa ô cho cô gái khác chưa?"

Lục Nhạn Thanh thu hồi tầm mắt, nhìn ra cảnh núi non mờ mịt, không có ý định trả lời một câu hỏi vô nghĩa như vậy.

Nhan Ninh: "Nếu anh nói có, tôi sẽ không vui đâu."

Lục Nhạn Thanh không mở miệng.

"Nói đi mà~"

"Nói là chưa đi~~"

Cô ngước mặt lên, đôi mắt trong veo rạng rỡ nhưng đôi tay vòng qua cổ anh cứ lắc qua lắc lại. Điều này khiến Lục Nhạn Thanh nhớ đến mỗi khi Tinh Hữu không đạt được ý nguyện cũng thường ôm lấy anh lắc lư như thế này.

"Không nói thì thôi. Vậy anh thích kiểu con gái như thế nào?"

Khóe môi Lục Nhạn Thanh nhếch lên. Không có kiên nhẫn, tư duy nhảy vọt, chẳng khác Tinh Hữu là bao.

"Kiểu không biết nói chuyện." Lần này Lục Nhạn Thanh trả lời rất nhanh.

Nhan Ninh sững người. Cô hỏi ngược lại: "Anh bảo tôi phiền à?"

Anh thú nhận: "Ừ."

Nhan Ninh bật cười, tiếng cười giòn tan vang vọng trong hang đá. Cô dùng tay véo vào eo anh: "Cứ phiền đấy."

"Cứ phiền, cứ phiền cơ."

Véo, lại véo, một cái véo nhẹ nhàng.

Một luồng cảm giác tê dại ngứa ngáy truyền đến từ eo Lục Nhạn Thanh. Không đợi suy nghĩ, đại não đã sớm đưa ra chỉ thị, nắm chặt lấy bàn tay đang làm loạn của cô.

Bàn tay rộng lớn vừa vặn bao phủ lên sợi chỉ đỏ mỏng manh kia.

Hai người vô tình đối mắt với nhau, không khí rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng mưa tí tách ngoài kia càng thêm rõ rệt.

Vụ Khê lúc nào cũng mưa.

Chẳng hiểu sao, nhìn vào mắt anh, Nhan Ninh dường như thấy được từng trận mưa rào của Vụ Khê trong đôi đồng tử đen thẳm tĩnh mịch ấy.

Kể từ khi Nhan Ninh ngồi lên đùi Lục Nhạn Thanh, cả hai vẫn luôn giữ khoảng cách cực gần. Tuy nhiên chính trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, các giác quan khác mới có cơ hội thừa cơ xông tới. Họ giống như lần đầu tiên cảm nhận được hơi thở trên người đối phương, lặng lẽ lan tỏa, chậm rãi nhưng đầy mạnh mẽ.

Nhan Ninh dùng ánh mắt phác họa đôi lông mày, đôi mắt, sống mũi, chiếc cằm và bờ môi anh...

"Tôi bao nuôi anh nhé." Nhan Ninh đột ngột lên tiếng.

Lục Nhạn Thanh thậm chí còn chưa kịp đánh giá tư duy nhảy vọt của cô đã bị lời nói đó thu hút sự chú ý. Anh cười: "Bao nuôi tôi?"

"Ừm."

Như thể vừa nghe được một câu chuyện đùa thú vị, thần sắc Lục Nhạn Thanh vô cùng vui vẻ.

"Nhan tiểu thư định bỏ ra bao nhiêu tiền để bao nuôi tôi đây?" Lục Nhạn Thanh khẽ cười hỏi.

"Hiện tại anh bán trà một tháng kiếm được bao nhiêu?" Nhan Ninh hỏi lại.

"Không nhiều." Lục Nhạn Thanh đáp.

"Vậy thì..." Nhan Ninh suy nghĩ một chút rồi "đau lòng" đưa ra một con số,

"Một tháng tôi đưa anh mười vạn, không can thiệp vào công việc của anh, anh cũng không cần theo tôi về Yến Thành, khi nào rảnh tôi sẽ tới thăm anh, thấy sao?"

Lục Nhạn Thanh nụ cười không giảm: "Nhan tiểu thư thật là hào phóng."

"Vậy nên, anh đã từng đưa ô cho cô gái nào khác chưa?" Nhan Ninh thong dong nhìn anh.

Lục Nhạn Thanh cười.

Với tư thế đối mặt ở khoảng cách cực gần, cô có thể thấy sự vui vẻ nơi đáy mắt anh, anh cũng có thể thấy sự phóng khoáng trên gương mặt cô.

"Nghĩ kỹ rồi hãy nói nhé." Nhan Ninh dùng đầu ngón tay thon dài chạm nhẹ vào môi người đàn ông.

"Chưa từng."

Nhan Ninh hơi ngẩn ra. Cô không nghĩ anh sẽ trả lời, và vào khoảnh khắc này, cô không muốn tìm hiểu xem là anh bị cô hỏi đến mức phiền phức hay là vì bầu không khí quá tốt nên anh đột nhiên biết lãng mạn... Cô không muốn suy nghĩ, không muốn suy nghĩ gì cả.

Nhan Ninh dường như không khống chế được cơ thể mình nữa, cô mỉm cười vòng tay qua cổ anh, cọ nhẹ vào chóp mũi anh: "Phải làm sao đây, tôi muốn hôn quá."

Lục Nhạn Thanh rũ mắt chú ý đến cô. Đôi mắt trong veo đang vô thức phác họa nên vẻ phong tình vạn chủng, mỉm cười nhìn anh. Chiếc váy trắng tinh khôi dính sát vào người làm hiện ra những đường cong mềm mại. Sợi chỉ đỏ trên cổ tay là điểm nhấn duy nhất, giống như một con linh xà màu đỏ rượu đang uốn lượn quấn quýt, muốn dụ dỗ người ta sa vào hồng trần cuồn cuộn.

Dùng sắc trắng tinh khôi nhất để khêu gợi dục niệm tham lam nhất, cô quả thực rất thành thạo.

Lục Nhạn Thanh nhìn vào mắt cô, cũng là đang nhìn vào d*c v*ng của chính mình.

Lần này, Nhan Ninh không dùng ánh mắt để phác họa nữa mà dùng vân môi để khám phá. Những nụ hôn nhẹ nhàng và chậm rãi rơi trên lông mày, đôi mắt, sống mũi, chiếc cằm và yết hầu của anh.

Như làn nước xuân trong vắt, như ngọn núi xanh nhạt nhòa.

d*c v*ng của Lục Nhạn Thanh âm thầm bùng cháy trong sự bình lặng.

Nhan Ninh dừng lại, chính cô lại là người th* d*c trước. Ngay khi ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đang dừng lại trên môi cô, hồi lâu không rời.

Nhan Ninh đột nhiên thấy khô họng, cứ như thể thứ vừa lướt qua môi cô không phải là ánh mắt của anh mà là đầu ngón tay anh vậy — vừa nhẹ nhàng chậm rãi khiến cô cảm nhận rõ từng đường vân tay, lại vừa sâu đậm nặng nề như những hạt cát thô ráp chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì.

Thế nhưng khi cô nhìn kỹ lại, anh vẫn giữ vẻ thanh nhã thâm trầm ấy. Y hệt như ngày đầu tiên cô gặp anh.

Nhan Ninh mỉm cười. Giây phút này, cô đột nhiên rất muốn thấy anh đầy rẫy d*c v*ng, muốn thấy anh nhẫn nhịn kìm nén, muốn thấy anh sa ngã trong tỉnh táo và chìm đắm trong sự sa ngã đó.

Nhan Ninh vòng tay qua cổ anh, ngồi lên đùi anh với tư thế còn thân mật hơn lúc nãy. Cô dùng mũi khẽ cọ vào chóp mũi anh, ngón tay vẽ những vòng tròn trên tấm lưng rộng lớn của người đàn ông.

Một vòng rồi lại một vòng. Lục Nhạn Thanh chú ý đến đôi môi của Nhan Ninh. Bàn tay mà nửa tiếng trước còn đẩy cô ra giờ đây đã chậm rãi đặt lên vòng eo thon gọn của cô.

Một vòng rồi lại một vòng. Lục Nhạn Thanh nhìn môi Nhan Ninh chăm chú, tay đặt sau gáy cô, khẽ ấn một cái, hôn lên đôi môi đỏ mọng.

Nụ hôn của anh rất nhẹ, chỉ chạm khẽ, như thể đang nếm trái táo đầu tiên trong vườn địa đàng, mang theo sự tò mò, kìm nén và cả những thứ không thể kìm nén nổi.

Ngược lại, Nhan Ninh cứng đờ người, cả nhịp thở cũng bị tước đoạt. Hơi ấm nơi vòng eo len lỏi sâu vào cơ thể khiến cô không thể cử động.

Một nụ hôn ngắn ngủi, khi dừng lại, Nhan Ninh thậm chí còn run rẩy. Ngón tay cô không kìm được mà luồn qua mái tóc đen của anh: "Anh yêu, anh mới chỉ hôn tôi một cái thôi mà tôi đã cảm thấy sắp yêu anh mất rồi."

Sự thỏa mãn khi đạt được mục đích về tinh thần dường như còn hoan lạc hơn cả thể xác.

Thế nhưng một câu nói của Nhan Ninh đã khiến Lục Nhạn Thanh tỉnh táo trong nháy mắt. Nó khiến anh nhận thức rõ ràng mình vừa làm gì. Cảm xúc trong mắt Lục Nhạn Thanh đột nhiên trở nên cực nhạt.

Nhưng Nhan Ninh không hề hay biết, cô vụng về cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của anh, sợi chỉ đỏ nơi cổ tay vô tình hay hữu ý trượt vào lồng ngực người đàn ông.

"Nhan Ninh, đừng đùa quá trớn."

Đôi mắt Lục Nhạn Thanh sâu thẳm như vực thẳm đại dương, như dung nham dưới đáy biển đang lặng lẽ lan tỏa, âm thầm thiêu đốt.

Nhan Ninh mỉm cười ngẩng đầu, hơi thở không ổn định: "Quá trớn thì sẽ thế nào?"

"Tại sao cô lại đến Vụ Khê?"

"Công việc không thuận lợi."

"Không phải."

Lục Nhạn Thanh nói xong liền hôn cô.

Chính là tôi, chính tôi đã nói muốn gặp cô nên cô mới đến đây.

Nếu ngày đó không có người ngăn cản Thẩm Tây Hạo, hắn ta đã bị gãy một chân, hoặc có lẽ là cả hai.

Cho nên Nhan Ninh, cô không nên quyến rũ tôi, và tôi cũng không nên hôn cô.

Khác hẳn với sự nhẹ nhàng khi nếm trái cấm lúc nãy, lúc này Lục Nhạn Thanh hôn một cách thô bạo như thể muốn nuốt chửng lấy Nhan Ninh. Tay anh đặt ở thắt lưng cô ép cô dính chặt vào mình, để cô cảm nhận rõ d*c v*ng và ngọn lửa giận vô danh của anh.

 

Quảng Cáo Dưới Nội Dung (728x90)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Banner Quảng Cáo Footer (970x90)