Nhan Ninh không nhất thiết phải đến Thanh Thành, bất cứ nơi nào có thể rút tiền và mua điện thoại đều được, nhưng khi không có tiền, cô chẳng có quyền lựa chọn.
Đường xuống núi rất yên tĩnh, không ai nhắc lại chuyện xảy ra chiều hôm đó. Giữa hai người luôn giữ khoảng cách vài bước chân, mãi đến khi gần về tới chỗ ở, Nhan Ninh mới bước đến bên cạnh anh.
"Khi nào chúng ta đi?"
Lục Nhạn Thanh nhấc cổ tay xem giờ: "Bốn mươi phút nữa."
"Được, lát nữa tôi sang tìm anh."
Thời gian này rất ổn, vừa đủ để cô trang điểm và thay quần áo. Ở Vụ Khê cô có thể dùng mũ và kính râm để che chắn nhưng Thanh Thành dù sao cũng là thủ phủ của tỉnh.
Không ai chú trọng hình ảnh bản thân hơn Nhan Ninh. Trước đây ngay cả khi phát sốt ngã bệnh, cô cũng phải tranh thủ đắp mặt nạ, vậy nên dù có bị chụp trộm, cô cũng phải đảm bảo mình ở trạng thái hoàn hảo nhất.
Trở về chỗ ở, Nhan Ninh uốn mái tóc đen dài thành những lọn sóng lớn. Cô trang điểm một cách thuần thục, không quá đậm cũng không quá nhạt, một chút tô điểm vừa vặn tôn lên những đường nét rạng rỡ trên khuôn mặt.
Tháng Sáu ở Vụ Khê đã hơn 20 độ. Chuyến này Nhan Ninh mang theo không nhiều quần áo, chỉ quăng đại vài bộ vào vali. Lúc này cô đứng trước tủ đồ, ngón tay lướt nhẹ trên dãy quần áo từ trái sang phải, tầm mắt cô dừng lại khi nhìn thấy một chiếc váy.
Đó là chiếc váy Thẩm Tây Hạo mua, cô chưa từng mặc lần nào.
Chiếc váy in họa tiết tranh sơn dầu như những đóa hồng phấn lãng mạn, phần dây áo bèo nhún giúp giảm bớt độ hở nhưng lại tôn lên đôi cánh tay thon dài và xương quai xanh mềm mại.
Lúc đó anh ta đã nói: Nhan Ninh, anh nhớ em và anh của ngày xưa.
Nhan Ninh thay váy, ngắm mình trong gương. Dịu dàng, rạng rỡ, hệt như một cô gái đôi mươi vô tư lự.
Lục Nhạn Thanh từ trong nhà bước ra, Nhan Ninh đã đứng chờ sẵn bên ngoài. Cô đang quay lưng về phía cửa nhìn ra dãy núi xa xăm, nghe tiếng xe khởi động phía sau mới quay người lại.
Chỉ có hai người bọn họ nên Nhan Ninh không đeo kính râm.
Lục Nhạn Thanh ngồi ở ghế lái, ánh mắt dừng lại trên người cô. Không khó để nhận ra tâm trạng cô đang rất tốt.
Nhìn thấy chiếc xe của anh, Nhan Ninh bất giác nhìn thêm vài cái. Thái độ thay đổi rõ rệt của vị đạo trưởng sáng nay khiến cô không khỏi suy đoán về thân phận và tài sản của anh, nhưng dù có đoán thế nào thì giây phút này mọi thứ đều tan biến.
Một chiếc xe Volkswagen đời cũ kỹ, đây là chiếc xe "cổ" nhất mà Nhan Ninh từng ngồi trong suốt những năm qua.
Dù trong lòng nghĩ vậy nhưng biểu cảm của Nhan Ninh không hề khác lạ. Cô mở cửa ngồi vào ghế phụ, chiếc xe chậm rãi rời khỏi lưng chừng núi, trấn Vụ Khê cũng dần lùi xa.
Nhưng Nhan Ninh không chú ý rằng trên con đường cao tốc uốn lượn, có hai chiếc xe một trước một sau luôn giữ khoảng cách không xa không gần với chiếc xe "cổ điển" đời cũ của cô.
…..
Tại London cách đó hàng ngàn cây số, Thẩm Tây Hạo lúc này cũng đang ngồi trong xe, anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt không cảm xúc.
"Vẫn chưa có tin tức gì của cô ấy sao?" Thẩm Tây Hạo hỏi người trong điện thoại.
"Hôm đó cô ấy nói với tôi là muốn yên tĩnh một chút, chắc là đi nghỉ dưỡng rồi, Thẩm tổng ngài đừng quá lo lắng." Người quản lý Đổng Lâm nói.
"Đi kiểm tra định vị cuối cùng của cô ấy là ở đâu." Thẩm Tây Hạo ra lệnh.
"Vâng Thẩm tổng, tra được tôi sẽ gọi lại cho ngài ngay." Đổng Lâm đáp.
Cuộc gọi kết thúc, trong xe lại trở nên yên tĩnh. Diệp Tư Tư nhìn người đàn ông với gương mặt lạnh lùng, hồi tưởng lại cảnh tượng ngày hôm đó.
Ngày hôm đó tại văn phòng tầng đỉnh tòa nhà, cô ta bị Thẩm Tây Hạo gọi đến, không ngoài việc hỏi xem chuyện trên mạng có phải do cô ta làm không, lại hỏi tại sao cô ta xuất hiện ở London, tra hỏi kỹ lưỡng lịch trình gần một tháng qua của cô ta...
Lần đầu họ gặp nhau là trong một bữa tiệc rượu, anh đã giải vây giúp cô ta. Ban đầu Diệp Tư Tư còn ngây thơ nghĩ rằng có lẽ mình có điểm gì đó thu hút người đàn ông cao vời vợi này, nhưng sau đó cô ta mới hiểu, đó là vì cô ta trông giống một người.
Người đó là Nhan Ninh.
Sau khi biết sự thật, cô ta có chút hụt hẫng, nhưng phần lớn là cảm thấy mình may mắn. Bởi vì chỉ cần giống một người mà một kẻ không bối cảnh, vô danh tiểu tốt như cô ta có thể tìm thấy con đường sống trong giới giải trí. Cô ta quá may mắn, thật sự quá may mắn. Cô ta biết ơn Nhan Ninh, vô cùng biết ơn.
Nhưng sau đó, sau đó...
Bạn buộc phải thừa nhận rằng có những người sinh ra đã là con cưng của tạo hóa. Anh ta chỉ cần đứng đó thôi đã đủ khiến người khác phải ngước nhìn, huống hồ anh ta còn giúp cô giải vây, giải quyết hết rắc rối này đến rắc rối khác chỉ bằng vài câu nói đùa.
Sau đó cô ta đã không kiểm soát được trái tim mình. Cô ta bắt đầu ngưỡng mộ Nhan Ninh, bắt đầu đố kỵ với Nhan Ninh, và cũng bắt đầu ghét bỏ chính mình. Cô ta ghét sự tham lam không đáy của bản thân, ghét sự hẹp hòi tăm tối của mình...
Thoát khỏi dòng suy nghĩ, lòng Diệp Tư Tư dâng lên vị chua chát. Cô ta nhẫn nhịn hết mức: "Anh quan tâm cô ấy như vậy, nhưng cô ấy có quan tâm anh không?"
Sắc mặt Thẩm Tây Hạo trầm xuống: "Cái gì không nên nói thì đừng nói."
Diệp Tư Tư cười khổ, cô ta nhìn người đàn ông bên cạnh, người gần ngay trước mắt nhưng lại xa tận chân trời.
"Thẩm tổng, chúng ta quen nhau cũng một năm rồi. Tôi biết lần đầu tiên anh để mắt đến tôi là vì Nhan Ninh, giải vây cho tôi ở buổi tiệc cũng vì Nhan Ninh, kể cả việc tôi xuất hiện trong xe anh hôm nay cũng vẫn vì Nhan Ninh..."
"Vì tôi giống chị ấy, đúng không?"
Ánh mắt Thẩm Tây Hạo dừng lại trên mặt cô ta, quan sát kỹ lưỡng như lần đầu gặp mặt. Giống sao? Quả thực là rất giống.
Giọng Diệp Tư Tư dịu dàng nhưng không hề thấp kém, cô ta nói thêm rất nhiều điều.
"Tôi rất ngưỡng mộ Nhan Ninh... rất ngưỡng mộ."
"Có lẽ chúng ta chỉ đến đây thôi. Nếu không có gì bất ngờ, đây chắc là lần cuối anh thấy tôi. Yên tâm đi, lời đính chính anh bảo tôi làm, tôi sẽ đăng. Anh giúp tôi nhiều lần như vậy, tôi cũng nên giúp anh một lần."
Diệp Tư Tư nói đoạn thì đỏ hoe mắt: "Cứ để tôi xuống lề đường phía trước là được."
Thẩm Tây Hạo nhìn đôi mắt đỏ ửng của cô ta, sự bướng bỉnh trong vẻ dịu dàng, trong mắt cô ta toàn là hình bóng của anh. Quả thực là giống đến cực điểm, giống hệt như khoảng thời gian tươi đẹp nhất giữa anh và Nhan Ninh...
Ký ức đẹp đẽ đến mức không nỡ chạm vào, Thẩm Tây Hạo thu hồi tầm mắt, trầm giọng nói với tài xế: "Dừng xe."
"Vâng, Thẩm tổng."
Xe từ từ dừng bên đường, Diệp Tư Tư không vội xuống. Thẩm Tây Hạo nhắm mắt nghỉ ngơi, cũng không giục cô ta.
Diệp Tư Tư ngồi đó, hốc mắt cay xè. Cô ta nói muốn đi, anh không hề níu kéo, thậm chí một cái nhìn cũng không dành cho cô ta.
"Hy vọng anh được hạnh phúc." Diệp Tư Tư nhìn anh sâu sắc, đang định mở cửa xe thì thấy một chiếc xe mất lái lao thẳng về phía họ: "Tây Hạo——"
"Thẩm tổng cẩn thận!"
Chiếc xe mất lái lao tới, mắt thấy sắp đâm vào vị trí của Thẩm Tây Hạo, Diệp Tư Tư theo phản xạ nhào tới ôm lấy anh ta, chắn toàn bộ cho anh ta.
Mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt, chỉ nghe một tiếng "Rầm" thật lớn. Khi Thẩm Tây Hạo mở mắt ra lần nữa, anh ta nhìn thấy cô gái trong lòng mình toàn thân đầy máu.
"Tư Tư!"
Diệp Tư Tư đau đến mức cảm giác nội tạng như bị đảo lộn. Nghe thấy Thẩm Tây Hạo gọi tên mình, cô ta gắng gượng mở mắt, khóe môi kéo ra một nụ cười.
Cô ta đưa tay lên định chạm vào mặt anh: "Hóa ra anh cũng biết lo lắng gọi tên em như thế này... Lần này... khụ khụ, lần này anh không coi em là... chị ấy nữa chứ..."
"Đừng nói nữa, sẽ không sao đâu!" Thẩm Tây Hạo bế cô ta ra khỏi xe, hét lớn với tài xế: "Mau sắp xếp bệnh viện ngay!"
"Đừng sợ, sẽ không sao đâu, đừng sợ..."
…….
Lục Nhạn Thanh đến Thanh Thành là để tham gia buổi triển lãm do Hiệp hội Lưu thông Trà tổ chức. Khi ở Vụ Khê, anh thực sự là một thương gia trà và anh đang làm những việc đúng với thân phận đó.
Trong lúc chờ đèn đỏ, Nhan Ninh lấy lá bùa bình an đã mua ở đạo quán ra.
"Tặng anh này." Nhan Ninh đưa đến trước mặt anh.
Lục Nhạn Thanh nhìn lá bùa bình an đang treo trên tay cô. Túi thơm màu xanh thẫm thêu hai chữ "Bình An", điểm xuyết vài chiếc lá trúc đơn giản. Đường kim mũi chỉ có chút thô kệch, chế tác không mấy tinh xảo, chắc hẳn cùng một nơi sản xuất hàng loạt với sợi chỉ đỏ trên cổ tay cô.
Đúng lúc này, điện thoại của Lục Nhạn Thanh đổ chuông từ một số nước ngoài, cắt ngang cái nhìn dò xét của anh.
Thấy anh nghe điện thoại, Nhan Ninh cũng không hỏi thêm, trực tiếp treo luôn lá bùa lên gương chiếu hậu trong xe.
Người ở đầu dây bên kia không nói nhiều, chính xác là chỉ nói đúng một câu. Lục Nhạn Thanh cầm điện thoại, không lên tiếng, anh thản nhiên nhìn cô treo lá bùa lên xe, tua rua màu đen trên sợi dây khẽ đung đưa trong không trung.
"Ừ, tôi biết rồi."
Cuộc gọi kết thúc, đèn xanh vẫn chưa sáng. Lục Nhạn Thanh nghiêng đầu nhìn Nhan Ninh, khẽ cười: "Cảm ơn nhé, tôi rất thích món quà của cô Nhan."
Nhan Ninh quay sang nhìn anh, anh cũng không tránh né, khóe môi vẫn còn vương lại ý cười nhạt nhòa.
Người này quả thực có một diện mạo rất xuất sắc. Quần áo không nhìn ra nhãn hiệu gì nhưng mặc lên người anh lại toát ra cảm giác rất đắt tiền, khiến cả con người anh cũng trở nên sang trọng. Thế nhưng... cái ghế tựa dưới thân này lại chẳng mấy thoải mái.
Nhan Ninh thầm nghĩ, đợi sau khi rút được tiền, hay là tặng anh một chiếc xe luôn cho rồi.
"Tôi mới là người nên nói cảm ơn. Mấy ngày nay luôn làm phiền anh, lát nữa đến nơi anh cứ để tôi xuống là được."
"Được."
Chiếc xe cuối cùng dừng lại ở bãi đỗ xe phía sau một khách sạn. Lục Nhạn Thanh xuống xe đi về phía hội trường trên tầng đỉnh còn Nhan Ninh đi ra phía ngoài khách sạn. Hai người quay lưng lại, rời đi theo hai hướng ngược nhau.
Chỉ là Nhan Ninh vừa bước ra khỏi khách sạn đã phải dừng bước. Ban đầu cô dự định sẽ tìm đại một ngân hàng nào đó gần nơi anh đỗ xe nhưng cô quên mất rằng mình không có điện thoại.
Nhan Ninh quay đầu lại, bóng dáng Lục Nhạn Thanh đã biến mất. Cô nhìn khoảng trống không phía sau, bất lực đứng chôn chân tại chỗ một hồi lâu.
Sao trước đây cô không nhận ra mình ngốc đến thế nhỉ?
Nhan Ninh đội mũ đeo kính râm, bước đi rất chậm trên phố. Thanh Thành lớn thế này chắc chắn phải có nhiều ngân hàng chứ, nhưng cô đi một trăm mét không thấy, hai trăm mét không thấy... năm trăm mét vẫn không thấy đâu.
Người trên phố rất đông, Nhan Ninh quan sát một lát rồi tiến về phía một cụ già: "Bà ơi, bà có biết ngân hàng Yến Kinh ở đâu không ạ?"
"Ngân hàng Yến Kinh à?" Bà cụ ngẫm nghĩ một lát, "Trong ấn tượng của tôi thì hình như ở khu Thanh Thủy có một cái."
"Có xa đây không bà?" Nhan Ninh hỏi.
"Hơi xa đấy, chắc khoảng mười cây số."
Nhan Ninh quên mất đây không phải là Yến Thành. Mà lần này đi vội vàng, cô chỉ mang theo đúng một chiếc thẻ ngân hàng này.
Sực tỉnh lại, cô nhìn bà cụ mỉm cười: "Cháu cảm ơn bà."
Bà cụ chống gậy rời đi, Nhan Ninh nhìn dòng người qua lại tấp nập, không dám đi tiếp. Nếu bị nhận ra ở đây, không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
Cảm giác mang theo một khoản tiền lớn mà không có cách nào tiêu được thật là bí bách. Nhan Ninh kéo thấp vành mũ quay về đường cũ. Nhưng khi trở lại bãi đỗ xe sau khách sạn, cửa xe đã khóa chặt.
Cô ngồi xuống chiếc ghế mây bên cạnh lười biếng nhìn lên tòa nhà khách sạn. Giữa ban ngày ban mặt đến khách sạn làm gì nhỉ? Chẳng biết anh đang ở căn phòng nào trong những ô cửa kia.
Lần chờ đợi này của Nhan Ninh kéo dài tận hai tiếng đồng hồ.
Khi nhìn thấy người đàn ông ấy một lần nữa, bầu trời xám xanh phía sau anh vừa nuốt chửng tia nắng hoàng hôn cuối cùng. Anh khoác lên mình ánh hoàng hôn, chậm rãi bước tới.
