📢
Tên Miền Chính Thức
Chỉ truy cập qua link bên dưới
trumtruyen.xyz
Cộng đồng: Discord Telegram
Banner Quảng Cáo Header (970x90)
Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người

Chương 141: Bắt Đầu Vào Cốt Truyện




Ánh mắt Thi Hoành khinh bỉ, đặt sổ trong tay xuống, nói: "Con nói khoác đúng là không ai qua được."

Thái độ của Phật Tịch thờ ơ, đi đến trước bàn rót một chén trà nhấp một miếng: "Đại thúc, chuyện cha mẹ Bắc Minh Thần c.h.ế.t và Giản Yên tra sao rồi?"

Ánh mắt Thi Hoành thoáng co lại, tùy tiện nói: "Chuyện hai mươi mấy năm trước rồi, muốn điều tra chân tướng năm đó đâu dễ."

Phật Tịch đặt chén trà xuống, liếc sang Thi Châu đang sắp xếp tài liệu, cười trêu: "Thi Châu lớn hơn con mấy tuổi, vậy mà suốt ngày con bắt gọi là Tịch tỷ."

Lúc này Phật Tịch đã điều cười cười tiếp lời: "Đúng đó, Tiểu Châu lớn hơn con ba tuổi.”

Phật Tịch gật đầu, cầm chén trà lên, cúi mắt ngắm nước d.a.o động trong lòng chén, lại nhấp một ngụm sau đó đặt chén trà xuống: "Nguyệt di, dạy con y thuật đi."

Phí Nguyệt gật đầu, Tiểu Tịch học thêm vài thứ sẽ có ích cho nàng sau này. Bây giờ người kia đã ra tay, chỉ sợ sau này không còn yên bình nữa.

Phật Tịch nâng bước đi về phía trước, dạo bước trước hàng tư liệu kia. Sau khi nàng nhìn thấy tư liệu về hoàng thất thì dừng bước lại, cầm sổ sách vè hoàng tử, vương gia kia xem.

Hồi lâu sau, nàng cũng không phát hiện tin tức có giá trị, nàng đặt tài liệu lên kê, đưa tay xoa mắt. Hoàng thất bắt đầu từ thời của phụ thân Bắc Minh Thần  trở về trước đúng là sinh con ra song sinh. Cặp song sinh lại do chính thê sinh ra, những thiếp thất kia chưa từng mang thai.

Cho nên dòng dõi hoàng thất An Chuẩn quốc đơn bạc, nhưng một người trung thành với hoàng thượng lại sống thọ, người còn lại luôn yểu mệnh.

Không đúng.

Người còn lại luôn xảy ra chuyện bất trắc, rồi ngỏm.

Ý nghĩ vừa lóe lên, Phật Tịch rùng mình ớn lạnh, cảm thấy rất đáng sợ.

Nàng bước qua hỏi: "Đại thúc, sao hoàng tộc An Chuẩn cứ sinh đôi là lại một người sống lâu, một người c.h.ế.t sớm?”

Thi Hoành lắc đầu: "Ta cũng không rõ."

Phí Nguyệt đáp lời: "Người thường thì sinh một đứa thôi, sinh đôi thì chắc chắn dinh dưỡng không đủ, như vậy sẽ có một đứa bé sức khỏe vốn không tốt, có thể sinh ra c.h.ế.t yểu."

Phật Tịch tỏ vẻ bừng tỉnh, chắc là như vậy. Nàng nhớ có lần còn thấy clip hai thai nhi trong bụng mẹ ở trên mạng đánh nhau chí chóe. Vậy chắc đứa sống thọ là vì đánh giỏi, đoạt hết dinh dưỡng đứa kia rồi!

"Vậy sao đương kim Hoàng thượng chỉ sinh đơn thai, cha Bắc Minh Thần cũng chỉ có mỗi mình hắn?”

Ánh mắt Phí Nguyệt hơi trốn tránh, ấp úng nói không nên lời.

Thi Hoành: "Chuyện này sao chúng ta biết được, lần sau con vào cung hỏi người trong cuộc không được sao."

Phật Tịch đen mặt, hừ lạnh: "Đại thúc đã dũng cảm thế, hay là thúc đi hỏi giùm đương kim Hoàng thượng giúp con đi?"

Thi Hoành giơ quyển sổ gõ nhẹ lên đầu Phật Tịch: "Con đó, sao nửa năm nay lại ngang ngược như thế."

Phật Tịch nhún vai, vờ muốn trốn đi.

"Nguyệt di, sáng mai con lại tới Linh Tịch Các."

Phí Nguyệt gật đầu: "Được."

Sau khi chào mọi người, nàng ra khỏi mật thất. Trên hành lang, thấy có con gián đang bò, Phật Tịch ngó nghiêng nhìn quanh, rồi gõ nhẹ vào tường, ra dáng thủ lĩnh giang hồ: "Nói hết những gì ngươi biết ra đây!"

Gián bò lên cao hơn, đáp: "Không biết gì cả, bọn họ cẩn thận lắm, chẳng nói gì cả."

Phật Tịch gật đầu như đã hiểu: "Tiếp tục nghe ngóng, học khôn lên nhé."

Nói rồi rời khỏi kho tài liệu, ra sân vươn vai một cái. Sau khi ra khỏi Linh Tịch Các, về lại phủ thì lập tức đi tìm Bắc Minh Thần.

Nhưng trong thư phòng chẳng thấy bóng dáng hắn đâu, Phật Tịch ngạc nhiên bước ra hỏi thị vệ ngoài cửa: "Vương gia đi đâu rồi?"

Thị vệ hành lễ, cung kính đáp: "Bẩm vương phi, vương gia vào cung rồi."

Phật Tịch khẽ gật đầu, Bắc Minh Thần vào cung rồi? Vậy thì nàng cũng nên vào cung một chuyến. Nghĩ là làm, nàng chạy thẳng tới Thần Tịch viện, đẩy cửa phòng hoa, vừa nhìn đã thấy Tòng Huyên đang tỉ mỉ chăm hoa.

Tòng Huyên vừa thấy nàng vội cúi người hành lễ: "Vương phi..."

Trong mắt Phật Tịch thoáng hiện lên vẻ khác thường, ánh mắt vô thức lướt qua cánh cửa ngầm dẫn tới ao thuốc, tỏ vẻ thản nhiên: "Đứng dậy đi, đào mấy cây phong lan ma lên, theo ta vào cung."

"Vâng..."

Phật Tịch nói xong đi đến xích đu ngồi xuống, khóe mắt vẫn lặng lẽ quan sát Tòng Huyên.

Nàng nhìn thấy vẻ hốt hoảng của Tòng Huyên ban nãy, rốt cuộc nàng ta đang tìm gì? Nhưng đúng là tâm tư của nàng ta không ở Thần Vương phủ. Nếu vậy, tìm một cơ hội cho nàng ta đi là được.

Tòng Huyên len lén liếc Phật Tịch một cái, thấy vẻ mặt nàng không cảm xúc, không có gì khác thường mới nhẹ thở ra.

Vương phi đối xử với nàng ta rất tốt, nàng ta không muốn làm hại vương phi. Nhưng nàng ta không thể không báo đáp ân cứu mạng của thái tử điện hạ. May thay, điện hạ chỉ hỏi chuyện vương gia và vương phi có viên phòng hay không, sau đó lại muốn nàng xem vương phi có uống thuốc tránh thai không.

Tòng Huyên cẩn thận đào phong lan ma, bọc kỹ rồi khom người cung kính nói: "Vương phi, đã đào xong rồi ạ."

Phật Tịch mở to mắt, đứng lên đi khỏi phòng hoa: "Đi thôi..."

Tòng Huyên nhìn lướt qua y phục của nàng rồi khẽ nhắc: "Vương phi có cần thay y phục không ạ?"

Phật Tịch cúi đầu nhìn bộ đồ trên người, gật đầu: "Thay bộ khác đi."

Tòng Huyên mỉm cười đặt phong lan ma ngoài cửa, sau đó mang nước tới hầu hạ nàng trang điểm.

Phật Tịch nhìn dáng vẻ tận tâm tận lực của Tòng Huyên, chẳng lẽ nàng ta bị Thái tử uy h**p.

"Vương phi, có thể xuất phát rồi."

Phật Tịch đáp lời sau đó đi ra Thần Vương phủ, ngồi lên xe ngựa, Tòng Huyên cầm phong lan ma đi theo sau.

Hồi lâu sau, giọng của Linh Tiêu vang lên: "Vương phi, đến hoàng cung rồi."

Phật Tịch bước xuống xe, vừa định vào cung đã nghe thấy giọng của Lâm Vương phi: "Phật Tịch..."

Nàng ngoảnh lại, thấy là Lâm Vương phi, chợt nở nụ cười: "Lâm Vương phi tỷ tỷ."

Sau khi hai người hành lễ với nhau thì đi vào hoàng cung.

Phật Tịch nghiêng đầu hỏi: "Tỷ vào cung có việc gì sao?"

Tô Man Nghi khẽ gật đầu: "Hôm nay Hoàng thượng triệu các vương gia và võ quan vào cung, đi đã lâu còn chưa thấy về. Mẫu thân ta thấy bất an, nên bảo ta vào cung thăm dò tình hình."

Nói rồi nhìn sang Phật Tịch, mỉm cười nói: "Chắc Phật Tịch muội muội cũng lo lắng cho Thẩn Vương điện hạ đúng không?"

Phật Tịch hơi chột dạ, nhưng vẫn gật đầu: "Đúng vậy, đi mãi chưa thấy về, muội rất lo lắng."  

Tô Mạn Nghi che miệng cười khẽ.

Phật Tịch như nhớ ra điều gì, lấy từ tay áo ra phương thuốc Phí Nguyệt đưa, hai tay đưa cho Tô Man Nghi. Tô Man Nghi đón lấy, mở ra xem.

Phật Tịch nói: "Đây là phương thuốc dễ đậu thai, muội xin được từ một cao nhân, nghe nói linh nghiệm lắm."

Tô Man Nghi thoáng sững sờ, thật không ngờ Phật Tịch lại chu đáo đến vậy. Đừng nói hoàng thất, cho dù nhà bình thường cũng có mấy người mong ngươi tốt.

Nàng mỉm cười cất phương thuốc vào tay áo, nhìn Phật Tịch: "Đa tạ muội đã quan tâm."

Nói rồi ánh mắt vô thức liếc sang bụng nàng, giọng có phần lo lắng: "Sao muội vẫn chưa có tin vui?"

Phật Tịch cười gượng: "Muội không vội."

Tô Man Nghi nắm lấy tay nàng, giọng dường như trách móc nhưng lại mang theo vẻ quan tâm thật lòng: "Nhưng Thần Vương điện hạ không vội sao? Ngài ấy sắp hai mươi lăm rồi, nếu..." 

Phật Tịch biết nàng ấy ám chỉ gì, nhưng chẳng lẽ lại nói Bắc Minh Thần vốn cũng không muốn có con? Đành gật đầu lấy lệ: "Tạ ơn Lâm Vương phi tỷ tỷ, muội sẽ chú ý."

Tô Man Nghi gật đầu, mong nàng sớm mang thai, cũng mong Thần Vương điện hạ đừng giống như Bắc Minh Lâm...

Nghĩ đến đây, nàng ấy thở dài một tiếng, vừa như lẩm bẩm vừa như oán trách:

"Hoàng tộc vốn là những người si tình, dù có thiếp cũng chưa từng làm chuyện gì vượt khuôn phép… Sao giờ lại thành ra thế này?"

Ánh mắt Phật Tịch lóe lên, nhưng vẫn theo phản xạ nhìn quanh, may mà Tô Man Nghi nói rất nhỏ.

"Lâm Vương phi tỷ tỷ đang nói gì vậy, nơi này là hoàng cung."

Tô Man Nghi vội ngậm miệng. Hai người không nói thêm gì, im lặng cùng nhau đi về phía cung điện của hoàng hậu.

Quảng Cáo Dưới Nội Dung (728x90)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Banner Quảng Cáo Footer (970x90)